🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 78: 78

Edit: Bonnie/Nghiêm cấm reup

Hơi muộn nhưng chúc mọi người một năm mới vui vẻ nha >3<

Đàm Khanh bị Liêu Nhàn dọa giật mình, điện thoại trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

Đến khi hắn vất vả lắm mới cứu được điện thoại, lại phát hiện có một cuộc gọi đến ngay trong cuộc trò chuyện với Liêu Nhàn, lúc này đang kiên nhẫn chấn động.

Đàm Khanh luống cuống tay chân muốn ấn nút tắt.

Lại không cẩn thận tắt máy của Liêu Nhàn.

Ngược lại là nhận cuộc gọi của người kia.

Cúi đầu nhìn.

Dung Thịnh.

Đàm Khanh: "..."

Đàm Khanh nhếch miệng, vò đã mẻ không sợ rơi ngồi xuống ghế sô pha một lần nữa, tức giận nói: "Anh không có sinh hoạt ban đêm sao? Gọi điện thoại đến quấy rầy đến người khác để thổ lộ với tui à!"

Dung Thịnh sững sờ, hơi kinh ngạc nói: "Ố ồ, không phải lão Hạ đã sắp công khai với cậu rồi sao, còn ai dám thổ lộ với cậu nữa?"

Đàm Khanh móc móc chân, chậm rãi nói: "Mẹ của Hạ Minh Ngọc nha."

Dung Thịnh: "..."

Dung Thịnh trầm mặc hồi lâu, lễ phép nói ở trong điện thoại: "Quấy rầy, cáo từ."

Đàm Khanh siêu nhỏ giọng gọi Dung Thịnh lại: "Ê ê ê, thôi bỏ đi - anh có chuyện gì không?"

Dung Thịnh hôm nay hiếm thấy tăng ca ở văn phòng, đang chuẩn bị xác nhận chuyện ăn cơm ngày mai với Hạ Minh Ngọc: "Tôi không gọi được cho lão Hạ, cậu ta đang ở chỗ cậu sao?"

Đàm Khanh ngáp một cái, nghiêm túc nói: "Haiz, anh ý nằm viện rồi."

Dung Thịnh: "Nhập viện rồi? Không phải hôm nay cậu ta còn rất tốt sao?"

Đàm Khanh trái nghĩ phải nghĩ, cảm thấy nếu như nói cho người khác biết Hạ Minh Ngọc bị cha mình đánh vào bệnh viện có vẻ không tốt lắm, thế là đổi cách nói: "Có thể là vất vả lâu ngày thành tật thui, tóm lại chính là nằm viện, hơn nữa bây giờ đã ngủ."

Đừng hỏi vì sao.

Hỏi chính là vì công việc mà hiến thân.

Dung Thịnh: "..."

Dung Thịnh mới tăng ca có một ngày vô thức nhớ lại trạng thái làm việc của Hạ Minh Ngọc, cực kì miễn cưỡng tin tưởng: "Vậy nếu cậu ta tỉnh thì cậu nói với cậu ta một tiếng giúp tôi, tôi đã nói với mẹ rồi, chiều ngày mai cậu ta từ công ty ra thì đi thẳng đến nhà tôi ăn cơm là được."

Đàm Khanh: "Ài..."

Đàm Khanh từ đầu tới đuôi đều không tham dự vào chuyện này, ngơ ngác một hồi lâu, tiếp đó sờ lên mũi: "Thế nhưng hình như lần này Hạ Minh Ngọc bị thương khá nghiêm trọng, có lẽ ngày mai không thể đến chỗ hẹn được..."

Đôi mắt đen láy của Đàm Khanh linh hoạt chuyển hai vòng, liếm liếm miệng, thèm ăn mà nói: "Nếu như là đi ăn cơm, tui đi thay anh ý được không nha?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...