🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 61: 61

Edit: Bonnie/Nghiêm cấm reup

Trong quán bar của Nhan Kiên Bạch vẫn náo nhiệt như trước đây, đèn sân khấu bảy màu cùng với đám người chen chúc ồn ào nhảy nhót trong ánh đèn lập loè nhấp nháy.

Đàm Khanh trước đây là tiểu lưu lượng tuyến 18, kéo mũ lên trên đầu, gian xảo đi vào từ trong cửa lớn.

Mới vừa vào cửa, liền đụng phải một chị gái cao lớn trang điểm xinh đẹp.

Chị gái đang bưng mấy cái ly thủy tinh nhiều màu, bị Đàm Khanh đụng lui về phía sau một bước, hoảng sợ nói: "A!"

Đàm Khanh giật nảy mình, vội vàng đưa tay muốn đỡ: "Xin lỗi xin lỗi xin lỗi tui không thấy rõ đường...! Má ơi ngực của cô..."

Một đồ vật hình nửa vòng tròn từ trong cái áo siêu ngắn của chị gái lăn xuống đất.

"Ai nha! Rớt ngực rồi!"

Người đẹp đưa tay vén tóc ra sau tai, cúi nửa người xuống, cong đôi chân dài dưới váy ngắn lên -

Nhặt cái ngực hình nửa vòng tròn trên mặt đất lên, vỗ vỗ.

Đàm Khanh: "..."

Tiếp theo chị gái lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai kéo áo ra một phát, nhét ngực vào ngay tại chỗ, còn hài lòng dùng tay nâng lên, hỏi Đàm Khanh: "Mau giúp tôi nhìn xem, hai bên ngực có cao như nhau không?"

Đàm Khanh: "..."

Đàm Khanh khâm phục nhìn cô ta một cái: "Có, có."

Có lẽ người đẹp thấy được ánh mắt sợ hãi thán phục của Đàm Khanh, lại ưỡn ngực, hơi há đôi môi đỏ thắm ra: "Tôi vừa mua cái này dùng rất tốt, cậu có cần không?"

Đàm Khanh lắc đầu như trống bỏi: "Không cần không cần, tui đi đây."

Người đẹp hất mái tóc màu nâu về phía sau, đuôi tóc đảo qua chóp mũi của Đàm Khanh.

Hình như cô ta có chút thất vọng, nhún vai: "Được rồi, vậy lần sau gặp lại nhé em trai, ngủ ngon."

Đàm Khanh khoát tay: "Tạm biệt tạm biệt!"

Người đẹp chỉnh lại cái váy ngắn đen bóng của mình, giẫm giày cao gót rời đi.

Vừa đi chưa được hai bước, giày cao gót vang lên lanh lảnh lại dừng lại.

Người đẹp nghiêng đầu sang chỗ khác, nở nụ cười với Đàm Khanh: "Đúng rồi, quên tự giới thiệu. Tôi tên là Nhan Mộc, Nhan giống Nhan Kiên Bạch, gỗ mộc."

Đàm Khanh chậm rãi: "Ồ..."

Ánh mắt của Đàm Khanh do dự qua lại trên cái váy ngắn của cô ta.

Có đinh đinh.

Không có đinh đinh.

Vào lúc Đàm Khanh đang tiến hành suy nghĩ liên quan tới đời người và giới tính, Nhan Mộc lại giẫm giày cao gót đi đến.

Xích lại gần bên tai Đàm Khanh, nói khẽ: "Tôi biết cậu đoán được."

Đàm Khanh trừng mắt, trung thực nói: "Cô không phải rắn nha."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...