🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 59: 59

Edit: Bonnie

nhieuthitkhongmobeo.wordpress. com

Đàm Khanh nhét tôm vừa bóc xong trong đĩa vào miệng, nhai nhai nuốt xuống, hiếu kì hỏi Hạ Minh Ngọc: "Cái gì là hận?"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Hạ Minh Ngọc há to miệng, phát hiện đúng là rất khó dùng mấy câu giải thích rõ ràng loại tình cảm này, thế là đổi một góc độ khác, khẽ nói: "Lúc ấy chuyện xấu kia bị khui ra, em không vui sao?"

Đàm Khanh nháy nháy mắt: "Không vui chính là hận sao? Vậy tui hận nhất cảnh sát giữ trật tự đô thị! Bọn họ tịch thu một túi lông đuôi thật của tui!"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Giao lưu thất bại, Hạ Minh Ngọc từ bỏ.

Anh bóc nốt mấy con tôm còn lại trong đĩa cho Đàm Khanh, sau đó tháo găng tay, dùng khăn giấy lau sạch tay: "Được rồi, ăn của em đi."

Đàm Khanh: "Ờm..."

Đàm Khanh ăn hết một đĩa tôm rất nhanh, cuối cùng lau cái miệng nhỏ bóng nhẫy của mình, vẫn chưa thỏa mãn mấp máy môi: "Vậy nếu như tui hận anh, anh có thể vì làm tui tha thứ mà lại đi nấu thêm một nồi tôm to cho tui không?"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Hạ Minh Ngọc đứng lên, nhanh chóng xếp bát đĩa lại thành một chồng, lãnh khốc vô tình từ chối thỉnh cầu của Đàm Khanh: "Sẽ không."

Đàm Khanh: "Hức."

Đàm Khanh tủi thân sờ cái bụng tròn vo, lắc lư ung dung về phòng ngủ của mình.

Sau đó giang tay chân thành hình chữ 大 nằm trên giường mềm, trải phẳng mình thành một tấm da hồ ly tốt nhất.

Da hồ ly tê liệt trên giường một hồi, mơ mơ màng màng nghe được tiếng máy rửa bá trong bếp.

Tiếp theo, liền nghe được Hạ Minh Ngọc đứng trước cửa, gõ cửa: "Vừa ăn xong không được nằm ngay, không tốt cho tiêu hóa."

Đàm Khanh ủi ủi trên giường, ra vẻ nghiêm túc nói: "Tui không nằm, tui đang chổng ngược!"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Có thể là tin tức vừa biết được tren Weibo khiến Hạ Minh Ngọc càng mềm lòng với Đàm Khanh, vậy mà lúc này không đi vào vạch trần hắn, cũng không tiếp tục dạy bảo hắn, mà thả tay xuống: "Đã rửa dâu tây cho em rồi đấy, để ở trên bàn."

Đàm Khanh vui vẻ ôm cái bụng ăn đến tròn vo lộn một vòng trên giường: "Yêu anh quá đi, moah moah!"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Mặc dù biết rất rõ Đàm Khanh chỉ thuận miệng nói bậy, nhưng Hạ Minh Ngọc vẫn ngẩn người tại chỗ.

Một lát sau lại lắc đầu.

Được rồi.

Ngay cả hận cũng còn không học được, sao có khả năng biết yêu là cái gì.

Hạ Minh Ngọc đi đến cửa phòng của mình, đang muốn đẩy cửa, lại dừng lại, quay người đi về phía trước mấy bước, đến trước cửa phòng trẻ con của Đàm Kỷ Kỷ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...