🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 54: 54

Edit: Bonnie/Nghiêm cấm đọc truyện reup

Đàm Khanh bị Hạ Minh Ngọc kẹp ở giữa hai cái đùi, vịn vai anh đánh giá một phen.

Nhìn qua chỗ nào cũng đều cứng rắn cả.

Bỗng chốc không biết nên hạ miệng từ chỗ nào.

Ngược lại là bàn tay Hạ Minh Ngọc đặt trên xương cụt của hắn đặt lại dịch xuống phía dưới một chút, giọng nói trầm thấp, không nhanh không chậm: "Cái đuôi của con chúng ta là màu trắng, em thì sao?"

Đàm Khanh bị sờ đến mức cả người mềm nhũn trên người Hạ Minh Ngọc.

Giác quan thứ sáu của động vật khiến Đàm Khanh rất có ý thức rời xa nguy hiểm, vừa dịch đi vừa dát thiếp vàng cho mình: "Vậy đương nhiên tui đẹp hơn nhóc con rất nhiều rồi, cảnh cáo anh nha Hạ Minh Ngọc, đừng sờ soạng nữa a a a -!"

"Thật sao?"

Hạ Minh Ngọc dừng động tác lại.

Anh quay đầu nhìn Đàm Khanh, dụ dỗ nói, "Vậy lộ ra cho anh xem một chút?"

Đàm Khanh nhe răng: "Không lộ!"

Hạ Minh Ngọc cũng không có ý muốn thúc giục, mà chậm rãi chà xát hai lần trên xương cụt của Đàm Khanh, nặng nề nói: "Có ngứa không?"

Đàm Khanh: "..."

Đương nhiên là có ngứa a a a!

Ngứa đến mức muốn lộ đuôi ra liếm lông hu hu hu!

Hạ Minh Ngọc đáng chết!

Đàm Khanh cũng không biết là tức giận hay là khó chịu, khuôn mặt nổi lên một tầng mỏng màu đỏ.

Cùng lúc khi khuôn mặt chậm rãi ửng đỏ, đôi mắt vốn ướt át mềm mại đáng yêu của hắn cũng hiện ra một tầng hơi nước thật mỏng, nhìn qua càng có vẻ bất lực đáng thương.

Đàm Khanh phát huy thất bại chuẩn bị bỏ chạy, quyết định không chơi với Hạ Minh Ngọc nữa, đi chơi với nhóc con.

Hắn hầm hừ lè lưỡi với Hạ Minh Ngọc, xoay người chuẩn bị bò xuống khỏi người Hạ Minh Ngọc.

Nhưng mà Đàm Khanh còn chưa kịp bò xuống, điện thoại trong túi liền vang lên.

Bởi vì tư thế lén lút rời đi, điện thoại đang rung lên của Đàm Khanh vừa vặn rơi ngay bên chân Hạ Minh Ngọc.

Nửa người trên của Đàm Khanh nhào vào ghế, chổng mông lên cầm điện thoại từ bên cạnh Hạ Minh Ngọc lên, nhìn thoáng qua tên người gọi.

A.

Là Dung Thịnh.

Từ khi Dung Thịnh phụ trách công việc của hắn, mỗi lần Đàm Khanh nhìn thấy Dung Thịnh đều vui vẻ như gặp được thần tài vậy.

Đàm Khanh không chút khách khí vắt một cái chân lên trên đùi Hạ Minh Ngọc, vừa rung rung vừa vui vẻ nhận điện thoại, "Alo, chào buổi tối nha?"

Giọng của Đàm Khanh luôn luôn sạch sẽ trong trẻo.

Nhất là nếu như gặp phải lúc tâm trạng của hắn đang vui, giọng điệu sẽ rất ngon ngọt, lại biết nói lời hay, khiến người nghe cũng thấy thả lỏng vui vẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...