🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 46: 46

Edit: Bonnie/Đừng đọc bản ăn cắp trên truyện phân nha

Nhưng mà Liêu Nhàn nói xong thật lâu, Hạ Minh Ngọc đứng ở ven đường vẫn không có bất kỳ động tác gì.

Liêu Nhàn có chút nóng nảy, lại đẩy nốt cánh cửa kính còn lại ra: "Con trai? Con ôm thằng bé đứng ngốc đó làm gì? Nếu không để mẹ xuống đón nó, con cứ đứng đấy đừng đi đâu."

Ngay lúc Liêu Nhàn chuẩn bị rời khỏi ban công, Hạ Minh Ngọc mới như bất chợt tỉnh lại từ giấc mơ, lập tức kéo kín cái tã lên cho Đàm Kỷ Kỷ như bị bỏng, lại dùng chăn nhỏ che khuất hai múi mông.

Tiếp đó, Hạ Minh Ngọc hít sâu một hơi, lật Đàm Kỷ Kỷ lại ôm ra trước mặt.

Khuôn mặt giống nhau như đúc, có mấy phần giống anh lại có mấy phần giống Đàm Khanh.

Trên lông mi thật dài có mấy giọt nước mắt nhỏ, tựa như lập tức sẽ lăn xuống.

- Là con trai anh.

Hạ Minh Ngọc phát hiện tay mình đã run lên.

Anh lại đưa tay ra sờ lên cái mông nhỏ của Đàm Kỷ Kỷ lần nữa, xác nhận xem thứ đó không phải... mọc trên người nhóc con.

Sự thật làm cho Hạ Minh Ngọc tuyệt vọng.

Vào giây thứ nhất khi anh vừa thăm dò kéo thứ đồ kia ra, nhóc con vốn đang ngủ mơ mơ màng màng liền tỉnh lại, tủi thân hít mũi một cái, tiếp tục rơi nước mắt.

Hạ Minh Ngọc: "..."

Ngay lúc này, Liêu Nhàn mở cửa đi ra, vội vàng nói: "Sao còn ở đây? Không phải nói mẹ đứa trẻ gặp tai nạn sao, đưa thằng nhóc cho mẹ, con mau qua đó đi."

Hạ Minh Ngọc chợt xoay người, lật Đàm Kỷ Kỷ lại.

Cái mông dựa vào trong lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa non mềm vừa đáng yêu hướng về phía Liêu Nhàn: "Không cần, con trực tiếp dẫn nó cùng đi."

Hiển nhiên Liêu Nhàn rất không đồng ý với cách làm của Hạ Minh Ngọc: "Như vậy sao được, đứa trẻ nhỏ như vậy, chỗ đó lại xa, con dẫn đi nhỡ may xảy ra cái gì thì làm sao ăn nói được với mẹ nó?"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Hạ Minh Ngọc còn chưa kịp giải thích, Liêu Nhàn đã bất mãn nhíu mày lại: "Còn nữa, không phải mẹ đã nói với con không thể ôm thằng bé như vậy sao? Con làm thế không tốt cho xương sống của đứa trẻ, con cho rằng mình đang ôm súng tiểu liên hả? Thằng nhóc sắp khóc rồi kìa!"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Anh thật sự có nỗi khổ mà.

Hạ Minh Ngọc lớn đến mức này rồi, cho tới bây giờ chưa từng thấy luống cuống tay chân như vậy.

Dưới sự luống cuống, anh chỉ có thể vừa ôm Đàm Kỷ Kỷ, vừa kéo cửa xe ra thật nhanh, lấy thế nhanh như chớp không kịp bịt tai nhét nhóc con đang rớt nước mắt vào ghế nhi đồng, sau đó mình cũng trở về chỗ điều khiển.

Trước khi lên xe còn khoát tay một cái với Liêu Nhàn: "Xin lỗi mẹ, con về sẽ giải thích với mẹ sau. Con đi trước."

Liêu Nhàn: "???"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...