🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 40: 40

Edit: Bonnie/Cấm reup và đọc trên các trang truyện reup!!!

Lúc Hạ Minh Ngọc gọi điện thoại tới, Nhan Kiên Bạch cũng vừa đỗ xe vào trong bệnh viện.

Đàm Khanh ở trên xe lấy điện thoại mua cho mình một bộ tóc xoăn xinh đẹp trên mạng, lúc này đã sớm thông minh thu hết đuôi về, đoan chính ngồi ở bên ghế phụ hết nhìn đông tới nhìn tây.

Nhan Kiên Bạch dừng hẳn xe, nhìn về phía cửa tòa nhà cao tầng: "Cậu muốn giết chết ông ta?"

"Oa, anh là người man rợ sao?"

Đàm Khanh cực kì vô tội quay lại nháy mắt với Nhan Kiên Bạch, đôi mắt sáng ngời hiện ra mấy phần giảo hoạt u ám dưới ánh đèn bên đường, "Tui là yêu quái tốt xã hội chủ nghĩa rồi, không ăn người đâu."

Nhan Kiên Bạch: "..."

Nhan Kiên Bạch trầm tư chốc lát: "Chẳng lẽ cậu muốn dùng quả đấm thép của Marx để đánh ngã ông ta?"

(*) Marx là nhà triết học nổi tiếng. Quả đấm thép được ví như lực lượng mạnh mẽ. Bạn Khanh bảo bạn ý là yêu quái xã hội chủ nghĩa, nên bạn Rắn mới trêu vậy.

Đàm Khanh mờ mịt dốt nát nói: "Marx là ai?"

Nhan Kiên Bạch: "..."

Nhan Kiên Bạch bị trình độ mù chữ của Đàm Khanh làm cho kinh hãi, nửa ngày cũng không thể nói ra lời.

Hiển nhiên Đàm Khanh cũng không ngại mình làm Nhan Kiên Bạch tức chết hay không, hắn lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, đeo khẩu trang và đội mũ, đẩy cửa xuống xe.

Đi ra hai bước, lại lui ngược trở lại bên cạnh xe của Nhan Kiên Bạch, đưa ra hai ngón tay gõ cửa kính xe.

Nhan Kiên Bạch cố gắng điều chỉnh tâm trạng, kéo cửa kính xuống, lộ ra một nụ cười mê người: "Sao thế Khanh Khanh? Thay đổi ý định muốn hẹn hò với tôi rồi à?"

Đàm Khanh xoa xoa chóp mũi: "Không đâu, tui vừa đi hai bước đột nhiên nghĩ đến... loài rắn các anh có thích ăn đinh đinh của người không?"

Nhan Kiên Bạch: "..."

Đàm Khanh khua tay múa chân một cái, cảm thấy đại khái là mình không miêu tả rõ ràng, lại bổ sung mấy câu: "Mặc dù tui cũng chưa từng thấy nó trông như thế nào, nhưng sáu mươi tuổi mà vẫn gừng càng già càng cay, chắc có chỗ độc đáo?"

Đàm Khanh nghiêm túc mang khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của mình ra để tiếp thị: "Dù sao loài người không phải nói ăn cái gì bổ cái đó sao, hai cái đinh đinh của các anh hẳn càng cần bổ sung hơn chứ?"

Nhan Kiên Bạch: "..."

Nhan Kiên Bạch giận đến xanh mặt, bỗng chốc ngay cả hai cái răng nanh cũng tràn độc ra: "Cậu, nói, cái, gì?"

Haiz.

Lại là một ngày rao hàng thất bại.

Đàm Khanh khoát tay một cái, nản chí ủ rủ nói: "Thôi, anh không ăn tui cũng không cắt nữa, để cho ông ta giữ lại làm đồ trang sức là được rồi."

Nhan Kiên Bạch nghẹn một hơi ở trong cổ họng, nửa ngày mà vẫn không thể nuốt xuống.

Vất vả lắm mới tỉnh táo lại, phát hiện Đàm Khanh vẫn không rời đi, mà đang bám hai tay lên cửa kính giương mắt nhìn hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...