🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 3: 3

"Tuổi còn nhỏ mà đã giỏi câu dẫn người."

Những lời này vừa ra, vẻ mặt của Dung Thịnh trở nên vi diệu mấy phần.

Hắn nhìn Đàm Khanh một cái, trên mặt lộ ra một vẻ mặt như xem kịch vui, sau đó đẩy ghế tổng tài rộng rãi về sau, vắt hai chân, nhếch môi cười như không cười xem người trước mặt biểu diễn.

Đàm Khanh rất khôn khéo đợi mười mấy giây, không đợi được Hạ Minh Ngọc phản ứng, hắn đã kiên nhẫn không bỏ nói: "Nếu một triệu khó quá, chín trăm ngàn... cũng được?"

Lại qua mấy giây.

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng bút máy va vào mặt bàn.

Giọng của Hạ Minh Ngọc vốn đã hơi thấp, lúc này lại mang theo mấy phần rùng mình, nghe qua rất u ám: "Cậu còn có mặt mũi đòi tiền tôi?"

"Đó là cần thiết đấy!"

Đàm Khanh vỗ bàn làm việc của Dung Thịnh một cái, rất tức giận nói, "Hạ Minh Ngọc! Tui còn sinh một nhóc con mập mạp cho anh rồi! Không phải bây giờ anh nên đưa tui một tờ chi phiếu, để tôi giao con cho anh rồi đi tha hương sao?!"

Hạ Minh Ngọc: "..."

Dung Thịnh: "..."

Trong nháy mắt ngắn ngủi, không khí phòng làm việc trầm mặc đến quỷ dị.

Một lát sau.

Hạ Minh Ngọc cười lạnh một tiếng: "Đàm Khanh, cậu có chức năng đó sao?"

Đàm Khanh căn bản không bị Hạ Minh Ngọc hù dọa, phản ứng nhanh chóng nói: "Ế? Sao anh biết là tui không thể?! Không tin chúng ta thử một lần nữa? Nhưng lần này anh phải trả tiền phòng."

Hạ Minh Ngọc: "..."

Hạ Minh Ngọc hít sâu một hơi, nói ra từng chữ: "Không biết xấu hổ."

Sau đó nặng nề cúp điện thoại.

Âm thanh máy bận lập tức vang vọng trong ống nghe.

Đàm Khanh mờ mịt trầm mặc mấy giây, xoay người nói với Dung Thịnh: "Hạ Minh Ngọc là tiểu thư trong khuê phòng sao? Nếu không tại sao tôi bảo anh ta thuê phòng lại như đang đoạt lần đầu tiên của anh ta vậy?"

Dung Thịnh đang cầm cốc nước đưa đến bên mép, nghe vậy thiếu chút nữa bị một hớp nước sặc chết.

Hắn đặt cốc xuống, không biết suy nghĩ bay đến chỗ nào rồi, lộ ra một nụ cười lịch sự của dân bại hoại với Đàm Khanh.

Dung Thịnh ngoắc ngoắc tay, Đàm Khanh tiến tới.

Hai cái đầu chụm vào một chỗ.

Dung Thịnh hứng thú dồi dào nói: "Đàm Khanh, cậu nói thật với tôi, Hạ Minh Ngọc thật sự có con trai?"

Đàm Khanh chân thành gật đầu: "Thật đấy, trắng trẻo mập mạp, cắn một ngụm rất ngon!"

Dung Thịnh: "..."

Sao nghe lời này cứ là lạ.

Dung Thịnh cũng không ngẫm nghĩ nhiều, dụ dỗ nói với Đàm Khanh: "Như vậy, cậu nói cho tôi biết mẹ đứa bé là ai, tôi giúp cậu trả sáu trăm ngàn, còn giải trừ tuyết tàng(*) của công ty với cậu, như thế nào?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...