🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 18: 18

Đàm Khanh lạnh nhạt gặm táo: "Chú này, chú nhìn nhầm rồi, đây là con trai cháu."

"Hơn nữa..."

Đàm Khanh thuận tay xách Đàm Kỷ Kỷ từ trong ngực Hạ Minh Ngọc ra, nhìn kỹ, chê bai nói, "Có chỗ nào giống anh ta chứ, trẻ con lòai người cũng không trông như vậy, ngu ngu đần đần."

Bác Vương: "..."

Bác Vương bị nghẹn đến mức râu cũng vểnh lên.

Hạ Minh Ngọc xoa mi tâm, đưa tay cầm bình sữa trên bàn đưa cho Đàm Khanh: "Đây là quản gia bên chỗ cha mẹ tôi, cậu gọi bác Vương giống tôi là được."

Tiếp đó lại xoay người: "Bác Vương, đây là Đàm Khanh, là..."

"Là bạn chạy bộ trước kia của cháu."

Đàm Khanh cười híp mắt, cong khóe miệng lên, chân thành nói, "Gọi tắt bạn chạy, hắc hắc hắc."

Hạ Minh Ngọc: "..."

Hạ tổng tài vác đôi mắt thâm quầng, nhức đầu ngồi xuống trên ghế sa lon rộng rãi, mệt mỏi nói, "Được rồi, bác Vương, trước kia cậu ta làm diễn viên, bác đừng để ý đến cậu ta. Hôm nay bác tới có chuyện gì không?"

Đây là lần đầu tiên bác Vương thấy có người xuất hiện ở nhà Hạ Minh Ngọc sớm như vậy, nhìn nhiều thêm hai lần rồi mới thu mắt về.

Ông kéo túi da trong tay ra, lại lấy mấy túi đựng bánh trà tinh xảo từ bên trong, "Gần đây phu nhân có nhận được mấy bánh chè Phổ Nhị trăm năm, bảo bác mang đến cho cháu."

Hạ Minh Ngọc tiện tay nhận lấy, mở tầng giấy ngoài ra ngửi một cái: "Cảm ơn bác Vương."

Bác Vương kéo túi lại, cười nói: "Khách khí với bác Vương của cháu làm gì? Thiếu gia, hôm nay phu nhân bảo bác tới còn có một việc."

Hạ Minh Ngọc nói: "Cái gì?"

Bác Vương lại không trực tiếp mở miệng, mà nhìn Đàm Khanh một cái trước.

Đàm Khanh đang cướp sữa bột mà Hạ Minh Ngọc vừa pha xong với Đàm Kỷ Kỷ, còn uống mấy hớp to, khiến nhóc con giận dữ đến ngân ngấn nước mắt.

Hắn đảo mắt, thành công tiếp nhận được ánh mắt của bác Vương, giơ tay, khôn khéo nói: "Ok ok, tui tránh tui tránh, hai người cứ trò chuyện trước."

Tiếp đó nhanh nhẹn ôm lấy nhóc con, kéo cửa phòng ngủ ra tiến vào.

Bác Vương xác nhận cửa phòng đã đóng rồi mới đến gần Hạ Minh Ngọc mấy bước: "Thiếu gia, lần này phu nhân bảo bác tới, là muốn nói cho ngài, sợ là thái lão gia không chống đỡ được mấy ngày nữa."

Hạ Minh Ngọc hơi sững sờ, cũng không kinh ngạc quá mức: "Không phải lúc mới vào đông bác sĩ có nói tình trạng cơ thể khá tốt sao, sao đột nhiên lại như vậy?"

Bác Vương lắc đầu một cái: "Tuổi bằng từng này chính là ông trời thưởng cho, ngày nào đó ông trời không vui, ai mà biết được?"

Ông dừng một chút, thở thật dài, "Ý của phu nhân là... Dù sao ngài cũng là cháu bốn đời trực hệ, nếu gần đây ngài có thời gian rảnh, bảo ngài về quê mấy ngày cuối cùng, ít nhất cũng coi là ra vẻ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...