🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu

[Đam mỹ][Hoàn] Nam phụ độc ác online nuôi con – Dữu Tử Miêu


Chương 13: 13

Đàm Khanh sau khi bị sét đánh không còn năng lực của lão tổ, càng không đoán được con người xảo quyệt đến mức nào.

Sau khi Dung Thịnh bận bịu xong công tác đi ra khỏi công ty, tìm gần hai mươi phút mới thấy được Đàm Khanh đang ngồi trong một quán mì nhỏ sâu trong hẻm, ăn đến miệng đầy dầu mỡ.

Quán ăn nhỏ do một đôi vợ chồng già mở ra, nội thất bên trong có vẻ như đã qua nhiều năm, ngay cả bàn ghế trong phòng cũng tích một tầng bụi bẩn dày.

Mặc dù trước kia Dung Thịnh cũng từng đi cùng mấy vị tình nhân gia cảnh bình thường trải nghiệm cuộc sống bên đường phố, nhưng đúng là chưa từng đến mấy quán xá vệ sinh không khả quan lắm... rất giống hắc điếm này.

Đàm Khanh ngồi ở một cái bàn gỗ tận cùng bên trong, ngoắc ngoắc tay với hắn: "Anh tới rồi! Ngồi ngồi ngồi."

Dung Thịnh: "..."

Dung Thịnh cực kì phiền muộn, bọc chặt quần áo ngồi xuống đối diện Đàm Khanh.

Đàm Khanh ngẩng đầu một cái, lại nhìn băng ghế dưới người Dung Thịnh, ánh mắt vừa phức tạp lại kính nể nói: "Ơ, anh không cầm giấy lau một chút sao? Bên dưới đầy dầu mỡ."

Dung Thịnh: "..."

Bộ âu phục trên người hắn là vừa tìm nhà thiết kế nổi tiếng đặt may riêng, hai ngày trước vừa được gửi từ Pháp về, định sẽ mặc trong buổi liên hoan phim điện ảnh tháng sau.

Kết quả.

Dung Thịnh cũng không biết sáng nay trong đầu mình có dây thần kinh nào đặt sai chỗ, thấy dáng vẻ Đàm Khanh mơ mơ màng màng xả nước, liền động kinh lấy bộ quần áo này ra mặc.

Sau đó suy nghĩ lại, đúng là giống học sinh cấp hai thiểu năng trí tuệ mới yêu.

Dung Thịnh buồn bực từ bỏ cứu vãn, đặt hai tay lên trên bàn, lại rút đôi đũa duy nhất ra từ trong ống đũa, khều hai cái bát lớn trước mặt Đàm Khanh: "Không phải bảo cậu ở bên ngoài chờ tôi sao? Không đi căng tin công ty ăn, sao lại chạy tới nơi này?"

Đàm Khanh bảo vệ thức ăn ôm bát về, lấy một cái móng heo từ bên trong ra.

Hai tay ôm gặm mấy cái, chép miệng: "Trợ lý của anh nói lấy quan hệ của chúng ta bây giờ, ăn ở căng tin không tốt."

Nói xong câu này, Đàm Khanh hết sức tò mò nhìn Dung Thịnh một cái: "Giữa chúng ta có quan hệ thế nào vậy? Là kết quả mờ ám không thành sao?"

Dung Thịnh vui vẻ, rút hai cái khăn giấy từ hộp giấy trên bàn ra lau dầu mỡ bên mép Đàm Khanh: "Cậu muốn là quan hệ gì?"

Đàm Khanh vừa gặm móng heo vừa nghiêm túc suy nghĩ một chút, tiếc hận rụt về: "Hay là kệ đi, anh không phải phú bà, không thích hợp."

Dung Thịnh: "..."

Dung Thịnh cảm thấy địa vị tổng tài Thịnh Kinh entertainment của mình bị khiêu chiến và miệt thị, mở miệng sửa lại tư tưởng của Đàm Khanh: "Trong thành phố J không có mấy phú bà có tiền hơn tôi đâu."

Đàm Khanh sâu xa thở ra một hơi: "Không được, tui không muốn xảy ra mạng người nữa."

Một Đàm Kỷ Kỷ đã rất khó nuôi rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...