Chương 110: 110
Edit: Bonnie
Có lẽ lúc trước Đàm Khanh không có chút cảm giác tâm lý nào cả.
Nhưng trong nháy mắt Hạ Minh Ngọc chống đỡ thay hắn, dường như ngay cả tiếng gió cũng yên tĩnh trở lại.
Chiếc ô bị thổi nghiêng, cùng với bóng người Hạ Minh Ngọc ngăn ở trước mặt hắn.
Để Đàm Khanh đột nhiên sinh ra một loại ảo giác thời không nghịch chuyển.
Giống như là đã từng có một màn như thế.
Cũng có người đứng chắn trước mặt hắn trong giông tố đan xen này.
Đàm Khanh há to miệng, không nói ra lời nào, ngược lại phun ra một ngụm máu.
Vừa vặn phun lên cổ áo màu trắng mãi mãi luôn được gấp gọn gàng tỉ mỉ của Hạ Minh Ngọc.
Trong nháy mắt liền nhuộm cổ áo vốn chỉ ướt nước mưa thành màu đỏ giống áo của Đàm Khanh.
Đàm Khanh nhíu mũi ghét bỏ hít hà không khí dính mùi bùn đất và mùi máu tươi, lại ho mấy tiếng, cuồi cùng chậm rãi mắng Hạ Minh Ngọc một câu: "Anh bị ngu sao..."
Hạ Minh Ngọc: "..."
Hạ Minh Ngọc trầm mặt, nhìn qua có vẻ như muốn dạy dỗ Đàm Khanh ngay tại chỗ.
Tiếp theo.
Hạ Minh Ngọc giơ tay lên.
Đàm Khanh bị dọa đến mức co rụt cổ lại, vừa chảy máu ra bên ngoài vừa muốn lải nhải gây sự: "Ê... Không được như vậy đâu, khụ khụ khụ, người ta đã sắp không được rồi anh không nên đánh người ta nha..."
Nhưng mà cái tay kia không rơi vào trên đầu Đàm Khanh.
Ngón cái tay phải cực kỳ nhẹ nhàng rơi vào bên khóe miệng Đàm Khanh.
Giống như là sợ Đàm Khanh đau sẽ khóc.
Từng chút xíu, từng chút xíu chậm rãi lau máu tươi bên khoé môi Đàm Khanh đi sạch sẽ.
Sau đó bế Đàm Khanh lên, tựa ở trên cây.
Mượn ánh trăng gần như mịt mờ.
Hạ Minh Ngọc phát hiện vậy mà không thể tìm được một chỗ nào khiến anh yên tâm được trên người Đàm Khanh.
Vết thương chồng chất.
Vết máu loang lổ.
Cuối cùng.
Hạ Minh Ngọc dùng một cái tay khác vuốt vuốt mái tóc đã rối hơn cả ổ gà của Đàm Khanh.
Dòng nước chảy dọc theo sợi tóc của Đàm Khanh xuống.
Đàm Khanh vô ý thức ngước mắt, đối diện với ánh mắt của Hạ Minh Ngọc.
Hạ Minh Ngọc ngăn ở trước người hắn, chỉ che chở hắn, không nói một lời.
Sau khi bốn mắt yên tĩnh nhìn nhau.
Trong đầu Đàm Khanh đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ kỳ quái -
Hình như đây là lần đầu tiên Hạ Minh Ngọc không uốn nắn hắn chửi bậy.
Hơn nữa còn là mắng Hạ Minh Ngọc.
Bạn thấy sao?