Khương Nghi hầu như không nói cho ai biết nhũ danh của mình.
Lý do cha Khương đặt cho cậu nhũ danh này rất đơn giản, khi cậu còn mặc tã nằm trong bệnh viện, lũ trẻ xung quanh đều khóc toáng lên, y tá thấy cậu nằm cuộn tròn mút ngón tay, không khóc cũng không quấy thì buột miệng cười nói: "Đứa nhỏ này ngoan thật."
Thế là cha Khương đặt cho cậu nhũ danh "Bé ngoan".
Cũng may Lục Lê không hỏi tại sao cậu có nhũ danh này mà chỉ cúi đầu nhìn cậu, đột nhiên nhếch môi hỏi: "Tên bé ngoan thật à?"
Khương Nghi mất tự nhiên "ừ" một tiếng.
Nam sinh tóc vàng hơi cúi đầu, con ngươi màu xanh nhạt nhìn cậu chằm chằm: "Lỡ cậu lại gạt tớ thì sao?"
Người trước mặt có vóc dáng rất cao, vai rộng eo hẹp, chỉ hơi cúi xuống nhưng vẫn đem lại cho người ta cảm giác áp đảo cực mạnh.
Khương Nghi nghiêng đầu, xoa mũi lẩm bẩm: "Cái này có gì để gạt chứ?"
Lục Lê: "Cậu còn gạt tớ mình tên Lôi Phong nữa cơ."
Khương Nghi ho khan một cái rồi cúi đầu nghiêm túc nói: "Nhưng nhũ danh của tớ đúng là bé ngoan mà."
Lục Lê: "Làm sao chứng minh được?"
Khương Nghi cũng chẳng biết chứng minh thế nào, nhũ danh không có giấy tờ hẳn hoi như tên chính thức, từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có bà nội và cha Khương gọi nhũ danh của cậu thôi.
"Bé ngoan."
Giữa hè ngọn cây đung đưa, trước ghế dài ánh nắng rọi qua cành lá rậm rạp hắt xuống đất những đốm sáng lung linh, theo tiếng gió xào xạc, nam sinh tóc vàng hơi cúi người, đột nhiên gọi khẽ một tiếng "Bé ngoan".
Khương Nghi vô thức ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy phản chiếu những hình ảnh mờ nhạt, vừa xinh đẹp vừa mềm mại, hệt như quả cầu nước sáng lấp lánh.
Cậu ngửa đầu nhìn hắn, tóc đen lòa xòa trên lông mày, mái tóc như tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Lục Lê không nói gì mà chỉ cúi đầu nhìn cậu.
Hồi lâu sau hắn mới nhếch môi cười khẽ: "Thì ra không gạt tớ. Tên là bé ngoan thật à."
Khương Nghi xoa tai, có vẻ hơi ngại ngùng: "Ừm."
Lục Lê đứng thẳng lên, duỗi hai ngón tay xách ba lô của Khương Nghi tới ghế dài ngoài cửa hàng tiện lợi, vừa đi vừa nói: "Bôi thuốc cho tớ đi."
Khương Nghi đành phải đeo ba lô đi theo nam sinh tóc vàng tới ghế dài.
Cậu chưa từng bôi thuốc cho ai, cúi đầu xé gói tăm bông rồi cẩn thận chấm i-ốt.
Lục Lê nhìn người trước mặt cúi đầu xé tăm bông, để lộ phần gáy trắng nõn bị tóc đen che khuất, mạch máu ẩn hiện dưới làn da trắng sứ, xúc cảm mịn màng như ngọc dương chi.
Yết hầu hắn nhấp nhô, không hề lên tiếng.
Khương Nghi bôi thuốc lên vết thương trên ngón tay hắn, động tác rất nhẹ, bôi xong còn vô thức thổi thổi như hồi bé cha Khương bôi thuốc cho cậu.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?