Được không?
Lục Lê cúi đầu nhìn chóp mũi ửng đỏ của Khương Nghi.
Sau đó chợt hỏi: "Vậy hôm nay tính sao?"
Khương Nghi vô thức thốt lên: "Hôm nay gì cơ......"
Lục Lê đứng thẳng dậy, hơi hất cằm lên rồi thản nhiên hỏi: "Hôm nay trời mưa làm sao tôi về được?"
Khương Nghi há to miệng không nói nên lời.
Cậu định hỏi chẳng phải mọi lần cậu đều lười che dù, chỉ kéo mũ áo khoác lên đầu rồi về sao?
Hôm nay mưa đâu có lớn bằng mấy ngày trước.
Mấy ngày trước còn có sấm chớp ầm ầm, thời tiết xấu hơn hôm nay nhiều.
Nam sinh tóc vàng toàn kéo mũ trùm đầu rồi đi về nhà.
Nhưng nhẫn nhịn một hồi, đối diện với đôi mắt xanh hung dữ kia, Khương Nghi vẫn nuốt xuống lời trong miệng.
Sau đó chỉ vào cây dù trên bàn: "Hôm nay gió không mạnh đâu."
Ý là có thể che cây dù cậu mua này.
Lục Lê "ồ" một tiếng: "Hôm đó đánh nhau gió cũng đâu có mạnh."
Khương Nghi: "......"
Cậu im lặng một lát rồi lại nói: "Dù của hai đứa mình giống nhau mà."
Cậu đang cố nói cho người trước mặt biết cây dù này chẳng có vấn đề gì cả, ít nhất hắn che cũng không có vấn đề.
Nếu có vấn đề thì người trước mặt về chung với cậu vẫn mất mặt như thường thôi.
Lục Lê thô bạo nhét bài kiểm tra trên bàn vào khe cửa sổ, sau đó lạnh nhạt nói: "Che dù của cậu đi. Có mất mặt cũng phải mất mặt chung."
Năm phút sau.
Hành lang dưới lầu, Khương Nghi cầm dù im lặng không nói lời nào.
Nam sinh tóc vàng cao gần mét chín sau lưng cậu đeo túi trên vai, vai rộng eo hẹp, thân hình cao lớn, giờ khắc này lười biếng nói: "Đi thôi."
Khương Nghi trầm giọng nói: "Một cây dù che không đủ đâu. Để tớ đi lấy cây khác."
Chẳng biết người sau lưng ăn gì mà cao thế chứ.
Lục Lê hừ một tiếng: "Không được."
Hắn cúi người cầm cây dù trên tay Khương Nghi: "Lỡ dù tôi lại bị lật ngược thì sao?"
Khương Nghi quay sang nói: "Tớ đổi với cậu."
Lục Lê mở dù lên, sau đó nhe răng cười nói: "Không muốn."
Cuối cùng hai người vẫn che chung một cây dù.
Rõ ràng mới quen chưa đầy một tiếng nữa.
Khương Nghi chưa bao giờ che chung dù với ai, người bên cạnh rất cao, ngón tay cầm cán dù quấn băng, bả vai hai người đụng nhau, len lỏi đi giữa đám đông.
Vì không cần cầm dù nên hai tay Khương Nghi đút trong túi ấm áp dễ chịu, chẳng bao lâu sau cậu đã phát hiện ra ưu điểm của thân hình cao to bên cạnh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?