🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 98: 98

Khương Nghi bỏ ra hết mười phút để giải thích cho người trước mặt hiểu hai chục triệu có nghĩa gì.

Chỉ thiếu điều lắc vai người trước mặt nói: "Là hai chục triệu đó. Không phải hai ngàn tệ đâu."

Dù có đục lỗ trên đầu Lục Lê cũng không thể đục lỗ miếng phỉ thúy hai chục triệu được.

Nam sinh tóc vàng ngồi trên giường ngoẹo đầu lầm bầm mấy câu, nhìn mặt còn hơi quạu.

Khương Nghi nhét hộp nhung đen vào túi áo khoác của hắn: "Không được đục lỗ."

Cậu ngẩng lên ngờ vực hỏi: "Mà này, có phải cậu lén cầm đi không đấy?"

Bảo vật gia truyền nhà họ Lục tặng con dâu sao lại đưa cho Lục Lê mới mười tám tuổi chứ?

Lục Lê hời hợt đáp: "Mẹ tớ cho tớ mà."

Mặc dù mẹ hắn chỉ nói đây là bảo vật gia truyền của nhà họ Lục, nói chờ mai mốt kết hôn sẽ tặng cho vợ hắn.

Nghĩ đến đây, Lục Lê lại đắc ý nói: "Chắc tớ là người tặng vợ sớm nhất trong mấy đời nhà họ Lục đấy."

Mấy đời trước đều thua xa.

Cùi bắp muốn chết.

Kể cả cha hắn.

Cũng cùi bắp luôn.

Hai mươi mấy tuổi mới gặp mẹ Lục.

Còn hắn mới bảy tuổi đã quen vợ mình rồi.

Khương Nghi: "......"

Cậu yên lặng dời chân xuống khỏi đầu gối Lục Lê, sau đó lại thấy hắn cúi đầu lục lọi gì đó trong túi.

Khương Nghi sợ Lục Lê đem hết giấy tờ bất động sản của nhà họ Lục tới đây nên lanh tay lẹ mắt túm tay hắn rồi khẩn trương hỏi: "Cậu lại tìm gì nữa vậy?"

Lục Lê cúi đầu nói: "Tìm bao lì xì mẹ tớ cho cậu."

Khương Nghi thở phào một hơi rồi buông tay Lục Lê ra.

Dù sao Tết năm nào mẹ Lục cũng lì xì cho cậu, không chỉ dịp Tết mà sinh nhật cậu cũng được bà lì xì, mức tiền vừa phải để không làm nhà họ Khương khó đáp lễ mà cũng chẳng làm mất thể diện.

Một tay Khương Nghi còn đặt trên cánh tay Lục Lê, cậu nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Hình như Tết này tớ vẫn chưa gặp dì, hôm nào tớ phải đến chúc Tết dì mới được......"

Còn chưa nói hết thì Lục Lê đã móc ra một bao lì xì đưa cho Khương Nghi.

Thấy bao lì xì trước mặt, nỗi bồn chồn bất an trong lòng cậu mới lắng xuống.

Bao lì xì không dày mà nhìn hết sức bình thường.

Cũng không giống bao lì xì lúc nhỏ Arno tặng cậu, nhét cả xấp tiền dày cộp vào, cuối cùng hấp tấp bưng bao lì xì căng phồng suýt rách đưa cho cậu.

Khương Nghi cầm bao lì xì, phát hiện có gì đó là lạ nên do dự ngẩng đầu lên.

Bao lì xì rất nhẹ nhưng lại cứng ngắc như bị cấn gì đó, góc cạnh rõ ràng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...