🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 93: 93

Phòng khách nhà họ Khương.

Bảy giờ sáng, ngoài trời tuyết đã ngừng rơi, nắng sớm chiếu xuống lớp tuyết dày đọng trên cành cây trắng xoá.

Bà cụ ngồi trước bàn ăn, cười híp mắt đưa củ khoai lang đã lột vỏ cho nam sinh tóc vàng mặc áo len cổ lọ màu đen bên cạnh rồi nói: "Ăn nhiều vào, ở nhà bà đừng khách sáo."

Lúc trước gặt lúa, nhóc Tây này làm việc rất khỏe.

Một mình gánh hai cái sọt to đùng.

Hái bắp cũng chẳng nói tiếng nào mà lội tới lội lui trong ruộng ngô mấy lượt.

Lục Lê ngồi trên ghế, mặt đỏ ửng vì sốt, hắn được sủng mà sợ cầm củ khoai lang từ tay bà cụ, sau đó thấy bà quay đầu ân cần nói vọng vào bếp: "Quốc Quân. Ép sữa đậu nành cho bạn của bé ngoan đi."

Trong bếp, cha Khương mặc tạp dề yên lặng lấy máy làm sữa đậu nành ra, yên lặng cắm điện rồi lại yên lặng nói: "Mẹ hỏi nó xem muốn uống vị gì."

Bà cụ cười ha ha: "Nhóc Tây, cháu muốn uống sữa đậu nành vị đậu đỏ hay vị đậu xanh?"

Lục Lê nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn vào bếp, nửa ngày sau vẫn không dám nói vị.

Bà cụ lo lắng lẩm bẩm: "Đứa nhỏ này chắc không phải bị sốt mụ người rồi chứ......"

Bà chống gậy đi về phòng, khi quay lại ôm một chiếc áo bông dày xanh xanh đỏ đỏ và khăn quàng cổ nói với Lục Lê trên ghế: "Mau mặc vào cho ra mồ hôi đi. Toát mồ hôi là hạ sốt ngay thôi."

Lục Lê nói cảm ơn bà.

Khi Khương Nghi ra khỏi phòng ngủ, cha Khương đang ép sữa đậu nành nửa chừng.

Nhìn máy làm sữa đậu nành kêu ù ù, Khương Nghi cảm thấy cơ hội tới rồi.

Cậu lập tức xung phong nhận việc: "Ba, để con phụ cho ——"

Cha Khương: "......"

Ông im lặng nhìn thoáng qua mẹ già chống gậy rồi "cạch" một tiếng kéo cửa bếp lại.

Khương Nghi: "???"

Cậu mờ mịt quay đầu, trông thấy Lục Lê mặc áo bông xanh xanh đỏ đỏ và khăn quàng cổ trước bàn ăn, ngoan ngoãn thu tay ngồi trên ghế.

Bà cụ cười ha ha: "Bé ngoan dậy rồi à."

Bà quay đầu nói vọng vào bếp: "Quốc Quân, ép thêm ly sữa đậu nành vị đậu đỏ đi, bé ngoan thích lắm."

Cha Khương vừa định cởi tạp dề yên lặng mặc lại, yên lặng xắn tay áo lên đi rửa đậu đỏ.

Khương Nghi mờ mịt.

Bà cụ bảo cậu ngồi xuống, vừa lột khoai lang cho cậu vừa nói: "Bé ngoan, hình như Tiểu Lục sốt rồi, lát nữa bảo nó vào phòng cháu nằm nghỉ đi."

Khương Nghi vô thức muốn sờ trán Lục Lê, nhưng tay vừa giơ lên thì nhớ ra bà nội ngồi bên kia bàn ăn, thế là đột ngột đổi hướng.

"Bộp" một tiếng sượt qua trán Lục Lê.

Lục Lê yên lặng cúi thấp đầu áp trán vào tay Khương Nghi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...