🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 87: 87

"Tụi mình đâu quen biết người ta."

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ đã làm Lục Lê tắt lửa.

Hắn yên lặng dụi đầu vào lòng bàn tay Khương Nghi một cái, sau đó đột nhiên bật cười rồi thấp giọng nói: "Đúng vậy. Không quen."

Hắn lặp lại: "Tụi mình không quen nó."

Khương Nghi vỗ đầu hắn, yên tâm gật đầu rồi đứng dậy muốn rút khăn giấy lau miệng, ai ngờ vừa đứng dậy thì lập tức lảo đảo, chân bủn rủn suýt khuỵu xuống ghế.

Lục Lê lập tức đỡ eo cậu, Khương Nghi vịn vai hắn, run rẩy muốn xem chân mình.

Khương Nghi lắp bắp: "Arno."

Lục Lê vô thức khẩn trương lên, ôm eo cậu hỏi: "Sao thế?"

Khương Nghi thì thào: "Chắc không phải cậu làm gãy chân tớ rồi chứ?"

Đêm qua Lục Lê quá điên, điên đến mức Khương Nghi cảm thấy mình giống hệt búp bê bị quăng lên quật xuống, tuy không đau nhưng chỉ nhìn thôi cũng đủ làm người ta choáng váng.

Lục Lê lập tức xoa chân cậu.

Mặc dù đêm qua không dùng lực nhưng tay hắn mạnh, lại trong trạng thái hưng phấn cực độ, chỉ hận không thể nhai nát xương cốt người trước mặt rồi nuốt vào bụng.

Sức khỏe Khương Nghi vẫn không tốt lắm.

Từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ nỡ mạnh bạo với Khương Nghi như vậy.

Khương Nghi hất tay Lục Lê rồi sợ hãi sờ soạng, cảm thấy hai chân chỉ có triệu chứng như nhũn ra chứ chưa đến nỗi gãy lìa.

Lục Lê ngồi xổm cạnh ghế, hắn ngẩng đầu thấp giọng dụ dỗ: "Bé ngoan. Cậu phải bôi thuốc thôi. Bôi cả trong lẫn ngoài luôn."

Khương Nghi nhét nửa cái trứng vào miệng hắn, mang tai đỏ bừng một mảng, cậu nghiêm mặt nói: "Tớ khỏe rồi. Khỏi cần bôi thuốc."

Lục Lê nuốt xuống trứng gà, ngồi xổm trên sàn nghĩ ngợi rồi lùi lại mấy bước, hắn đi tới trước salon, nghiêm túc nói với Khương Nghi trước bàn ăn: "Vậy cậu thử đi cho tớ xem nào."

Khương Nghi: "......"

Lục Lê và cậu nhìn nhau mấy giây, sau đó sợ cậu đi tới thật, nghĩ thế nào lại dời gót bước lên điểm cao nhất của ghế salon.

Hắn tập leo núi bao năm, giờ phút này lại dùng tư thế cẩn thận nhất, ước gì trên trần nhà mọc ra mấy tảng đá để mình leo lên.

Lục Lê yên tâm giẫm lên ghế salon rồi bảo Khương Nghi: "Cậu đi tới cho tớ xem đi. Đi tới rồi leo lên đây được thì khỏi bôi thuốc."

Khương Nghi: "......"

Mấy phút sau, Lục Lê yên tâm lại, hắn nhanh nhẹn bế cậu lên, vừa đá văng cửa phòng ngủ vừa nói: "Đi không được thì phải về phòng bôi thuốc thôi."

Khương Nghi nổi quạu đạp hắn một cái, níu tóc hắn nói: "Tớ khỏe rồi. Không muốn bôi phía trong đâu."

Lục Lê bị cậu níu tóc vàng, vừa bế cậu vừa nói: "Ừ ừ ừ, bé ngoan khỏe rồi, ai bôi thuốc cho bé ngoan thì đứa đó là đồ rùa thúi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...