🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 84: 84

Trong quán bar ánh đèn lờ mờ, nam sinh cao lớn tỏ vẻ bất cần đời, hắn hơi cúi người, một tay che lại miệng chai rượu, khóe môi nhếch lên, nhìn chằm chằm nam sinh tóc đen trước mặt như đang ngắm nghía con mồi.

Nam sinh tóc đen ngồi trên ghế salon, dáng ngồi nghiêm chỉnh trong tiếng trêu chọc phóng đãng xung quanh, mười ngón tay trắng nõn đặt trên đầu gối, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, hàng mi dài rậm, đôi môi mỏng nhạt màu bị rượu thấm ướt, dung mạo xinh đẹp bức người.

Nhìn cậu khá ốm yếu, khí chất thiên về trầm tĩnh nhưng khi nghiêng đầu nhìn người khác, ánh mắt cực kỳ chăm chú.

Phú nhị đại đang đắc ý rót rượu bị cản lại nên khó chịu ngẩng đầu lên, trông thấy một nam sinh khá quen nhìn xuống hắn từ trên cao, cười mà như không cười.

Trần Triệu.

Phú nhị đại nhớ ra.

Đã hơn một lần hắn nghe đám bạn trong giới nói Trần Triệu này nhìn ngoài mặt có vẻ tốt tính nhưng thật ra rất khó chọc.

Trần Triệu hờ hững đẩy bàn tay rót rượu của phú nhị đại ra, hắn nhìn chằm chằm Khương Nghi rồi hỏi: "Lại quên tớ rồi à?"

Khương Nghi khựng lại, dưới ánh đèn mờ trong quán bar phát hiện người trước mặt nhìn rất quen.

Đến khi thấy chiếc khuy măng sét màu xanh ngọc trên tay áo Trần Triệu, Khương Nghi mới nhớ ra người trước mặt là ai.

Chim công xanh.

Chim công xanh hồi cấp ba hay mua nước mơ tặng cậu.

Chim công xanh ghép mảnh xếp hình cuối cùng mà mới đầu còn sống chết không chịu nhận.

Chim công xanh mở miệng nói chuyện.

Khương Nghi nghe thấy Trần Triệu nói muốn ôn chuyện cũ với cậu, rủ cậu đến bàn mình chơi.

Khương Nghi lắc đầu nói không đi.

Nụ cười trên môi Trần Triệu vẫn chẳng hề thay đổi, chỉ nhún vai nói được thôi, sau đó ung dung sang bàn khác.

Nhưng chỉ chốc lát sau, Trần Triệu lại thờ ơ đút tay vào túi, tay kia xách một túi đồ đi tới bàn Khương Nghi.

Phú nhị đại đang hào hứng tán gẫu với Khương Nghi thì cảm thấy ai đó vỗ vai mình.

Hắn nóng nảy tặc lưỡi rồi ngẩng đầu lên, phát hiện người mới tới cười nói: "Nhường chỗ được không?"

Mặc dù trong giọng nói mang theo ý cười nhưng thái độ lại rất trịch thượng.

Khương Nghi cúi đầu uống cocktail ngọt, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện chỗ bên cạnh đã đổi người.

Trần Triệu ngồi cạnh cậu đặt một túi điện thoại xuống bàn, chân dài gác lên bàn, hỏi cậu muốn chơi Anipop không.

Mấy chiếc điện thoại trong túi kia đều đã cài sẵn Anipop.

Khương Nghi sững sờ, sau đó lắc đầu.

Trần Triệu chống tay ngân nga hỏi: "Sợ à?"

Hắn làm như lơ đãng nói: "Mà cũng đúng thôi, từ thời cấp ba cậu đã bị thằng họ Lục kia canh chừng, chắc chưa bao giờ tới mấy chỗ thế này đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...