🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 82: 82

Mưa rơi trên dù phát ra tiếng lộp độp.

Bì thư kia không dày lắm.

Thậm chí bóp nhẹ cũng biết xấp tiền không nhiều.

Nhưng Lục Lê lại bất động nhìn bì thư thật lâu.

Một lát sau, hắn mấp máy môi nhưng lại không phát ra được thanh âm nào.

Khương Nghi ngửa đầu ôm hắn, đôi mắt lóe sáng như sao, nói muốn cho hắn ở nhà lớn.

Cậu còn nói có thể bây giờ chưa lớn bằng phòng ngủ nhà họ Lục nhưng sau này đi làm nhất định sẽ có.

Cậu vẫn luôn như vậy.

Thích gì thì sẽ cho đối phương điều tốt nhất.

Búp bê cũng vậy, thuê nhà cũng vậy.

Từ nhỏ cậu đã sống với cha Khương, chưa từng thấy cha mẹ yêu nhau.

Nhưng dường như lại biết cách yêu hơn bất kỳ ai khác.

Hàng mi Lục Lê run rẩy.

Hình như cây dù bị nghiêng đi làm nước mưa rơi vào mắt.

Rơi mạnh đến nỗi hai mắt đỏ lên đau rát.

Nước mưa uốn lượn từ lông mày chảy xuống gò má lạnh buốt.

Khương Nghi ngẩn người, cậu do dự đưa tay cẩn thận từng li từng tí sờ khóe mắt Lục Lê.

Cậu phát hiện hàng mi trên đôi mắt xanh nhạt ấm nóng.

Lục Lê cúi đầu cầm tay cậu rồi rũ mắt hôn một cái.

———

Khương Nghi được ôm đến chiếc xe đậu ở tầng trệt ký túc xá.

Trên đường đi Lục Lê vẫn không nói gì.

Sau khi đóng cửa xe, hắn bật máy sưởi rồi khom người sờ quần Khương Nghi.

Khương Nghi chạy tới làm ống quần bị ướt một đoạn, tất trắng trên cổ chân cũng lạnh như băng.

Yết hầu Lục Lê nhấp nhô, hắn đưa tay cởi giày và tất của Khương Nghi ra rồi lau chân cậu bằng một chiếc khăn sạch, cuối cùng đặt đôi chân lạnh buốt kia lên đầu gối mình.

Trong xe bật máy sưởi, tiếng mưa rơi lộp độp trên nóc xe.

Trên đầu Khương Nghi cũng trùm một chiếc khăn sạch.

Cậu ngồi cạnh ghế lái, tròn xoe mắt ngoan ngoãn để người bên cạnh lau tóc.

Hệt như chú mèo con xinh xắn ra ngoài tha về một con cá khô, bộ lông trắng mềm mại dính nước được người bên cạnh lau đi.

Khương Nghi cúi đầu mở bì thư, vừa được lau tóc vừa vui vẻ nói: "Tụi mình có thể thuê một căn phòng có ban công."

"Trên đó trồng thật nhiều hoa."

"Nếu phòng rộng một chút có thể đặt một cái tủ đựng găng tay đấm bốc của cậu nữa."

Khương Nghi rút ra năm tờ tiền rồi nói: "Cái này là cho ba."

Cậu đã nhắm được một cái gối mát xa nhỏ.

Vì cha Khương lái xe quanh năm nên thắt lưng và xương cổ không được khỏe lắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...