🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 81: 81

Khương Nghi vùi trong chăn rụt lại bàn chân giẫm trên bụng Lục Lê, sau đó do dự nói: "Ra ngoài ở cũng được, nhưng đợi tháng sau hãy đi được không?"

Lục Lê nắm cổ chân cậu giữ lại rồi ngẩng đầu hỏi: "Thật không?"

Khương Nghi gật đầu, chân thành nói: "Thật mà."

Lục Lê ôm cậu làu bàu: "Sao không phải tháng này chứ?"

Hắn đã tìm được khá nhiều nhà quanh trường, địa thế không tệ, điều kiện cũng rất tốt.

Có sân thượng, còn có một cửa sổ sát đất rất lớn.

Hắn rất thích căn hộ có cửa sổ sát đất kia.

Bởi vì hắn có thể đặt một giá sách lớn cạnh cửa sổ, bên trên bày đầy những bộ xếp hình Khương Nghi thích, được sắp xếp gọn gàng theo màu sắc.

Chiều mùa hè Khương Nghi có thể ngồi trên chiếu tatami trước cửa sổ sát đất chơi xếp hình.

Đợi đến chạng vạng, nắng chiều rực rỡ sẽ chiếu vào cửa sổ sát đất cực lớn kia, Khương Nghi sẽ chơi đến khi buồn ngủ, mang tất ngủ trên chiếu tatami, có khi sẽ ngồi trên ghế salon chờ hắn.

Mùa đông tuyết rơi, Khương Nghi có thể ngồi trên ghế salon ngắm tuyết thật lâu.

Lục Lê liếm răng nanh.

Nếu có thể dọn ra ngoài sớm một chút thì tốt quá.

Lâu lắm rồi hắn không được thấy Khương Nghi mỗi sáng thức dậy nữa.

Ngày nào mở mắt ra cũng gặp vách tường ký túc xá.

Ghét chết đi được.

Khương Nghi sờ mũi, ngại ngùng không muốn nói vì mình chưa đủ tiền.

Dù sao mới nãy còn ôm người ta, cam đoan mua cho người ta giày chơi bóng mười tám ngàn, muốn đối xử với người ta thật tốt thật tốt.

Thế là cậu suy nghĩ một lát rồi nhỏ giọng nói: "Tớ muốn ở trường với các bạn cùng phòng thêm một thời gian nữa."

Lục Lê khựng lại, căm tức nghĩ thầm mẹ kiếp.

Đúng là tạo thiện cảm với Khương Nghi bằng đồ ăn vặt thật rồi.

Hồi nhỏ hắn lẽo đẽo theo sau Khương Nghi, năn nỉ cậu ngủ chung với mình nhưng cậu đều nói không được, cậu phải về nhà.

Nhưng Lục Lê cảm thấy mình vẫn là phải giả vờ hiểu chuyện một chút.

Dù sao bây giờ hai người cũng đang yêu đương mà.

Tần Lan nói đàn ông ghen tuông sẽ không được lòng người yêu.

Thế là nam sinh tóc vàng vùi đầu cắn cổ Khương Nghi một cái rồi làu bàu: "Thế thì tháng sau vậy......"

Khương Nghi thở phào một hơi.

Sáng hôm sau.

Khương Nghi bị chuông báo thức của điện thoại đặt ở đầu giường làm tỉnh giấc.

Cậu dụi mắt, phát hiện Lục Lê không còn bên cạnh.

Cậu mang dép ngồi trên giường, nhìn thấy Lục Lê chỉ mặc mỗi quần thể thao, tay cầm bộ đồ hôm qua của cậu, vừa gọi điện vừa nói: "Tìm được rồi. Sấy gì mà gần ba tiếng. Có rảnh thì đổi cái máy sấy cùi bắp của anh đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...