🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 80: 80

Cả gian phòng ngủ của khách ấm áp dễ chịu, gió mát từ máy điều hoà cuốn theo mùi hương cam quýt ngọt ngào như có như không.

Hình như thứ dính trên tay Lục Lê không phải là dầu xoa bóp.

Vì thường xuyên đấm bốc leo núi nên tay hắn có một lớp chai mỏng, dù đã bôi dầu nhưng vì da cậu quá mềm nên vẫn bị lòng bàn tay thô ráp chà xát đỏ lên.

Khương Nghi vô thức đạp chân, trong mũi tràn ngập hương thơm ngọt ấm kia khiến tim đập loạn.

Lục Lê cúi đầu chậm rãi xoa bụng cậu bằng lòng bàn tay ấm nóng.

Lớp da mỏng mềm chi chít vết đỏ mờ nhạt.

Vết đỏ trên da thịt trắng ngần hiện lên ánh nước vừa nhẹ vừa nhạt, phập phồng theo nhịp thở.

Vừa mỏng vừa trắng.

Rõ ràng không xoa mạnh mà vẫn đỏ ửng.

Mắt Khương Nghi long lanh nước, cậu cắn môi sụt sịt thở gấp, hơi thở nóng ướt, không dám lên tiếng mà chỉ kéo căng mu bàn chân trắng nõn.

Nhưng nãy giờ giãy giụa loạn xạ chân cậu đã đặt trên người Lục Lê, bàn chân trắng muốt trên quần tây đen giống hệt bạch ngọc được mài giũa.

Đợi đến khi bụng được xoa ấm áp thoải mái, lòng bàn tay to rộng nóng bỏng bắt đầu hờ hững chơi đùa.

Chơi đến khi ngón chân trắng nõn của Khương Nghi cuộn tròn, đầu ngón chân sáng bóng như ngọc trai bấu chặt ga giường màu xám để lại nếp nhăn.

Chóp mũi Khương Nghi đỏ rực, hai mắt ngấn nước, trong cổ vô thức phát ra tiếng nghẹn ngào như thú con.

Cậu nghiêng đầu, nhìn bộ dạng đáng thương cực kỳ, run rẩy nói bụng mình hết đau rồi, khỏe lại rồi.

Sau này cậu sẽ không lén lút ăn quà vặt nữa.

Lục Lê nở nụ cười, thân mật cúi đầu cọ mũi mình vào mũi Khương Nghi rồi khẽ cười nói trong hương thơm ngọt ấm: "Không sao."

Hắn chậm rãi nói: "Sau này thích ăn thì cứ ăn đi. Ăn phình bụng lên cũng chẳng sao hết."

Hắn thân mật dụi dụi chóp mũi Khương Nghi, giống như chó dữ cạ răng nanh vào người trước mặt, dịu giọng nói: "Tớ sẽ xoa cho cậu mà."

Khương Nghi biết người trước mặt vẫn còn giận.

Từ nhỏ đến lớn Arno đã tức giận vô số lần.

Nhưng Khương Nghi biết Arno luôn rất dễ dỗ.

Dễ đến mức chỉ cần một chiếc máy bay giấy, một viên cá trong hộp cơm trưa, một món đồ thủ công trong giờ học mỹ thuật cũng có thể dỗ được Arno.

Dù Arno đã trưởng thành vẫn rất dễ dỗ.

Chỉ cần gối lên đùi Lục Lê trên ghế salon, cười cong mắt nắm tay hắn, hoặc là tắm xong ngoan ngoãn sấy khô tóc, sau đó tựa đầu lên vai Lục Lê ôm hắn như gấu túi.

Lục Lê sẽ nguôi giận ngay.

Tuy vẫn còn xụ mặt nhưng sẽ mau chóng ôm cậu rồi nói chuyện với cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...