🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 76: 76

Thấy Lục Lê im lặng, Khương Nghi ngập ngừng hỏi: "Cậu ngủ không quen đúng không?"

Lục Lê không lên tiếng, hồi lâu sau mới quay sang nói: "Không có."

Hắn dắt tay Khương Nghi, tay kia xách túi rác: "Tụi mình đi nhà ăn nào ăn sáng đây?"

Đại học A đứng nhất nhì cả nước nên nhà ăn rất có tiếng, bảy tám nhà ăn phân bố khắp nơi trong khuôn viên trường, mỗi nhà ăn đều ra sức cung cấp dịch vụ tốt nhất cho sinh viên.

Khương Nghi bị nắm tay nhéo ngón trỏ Lục Lê.

Có lẽ vì người bên cạnh là con lai nên khung xương rất lớn, bàn tay to rộng gần như nắm trọn tay cậu.

Lục Lê quay sang nhìn cậu rồi nói: "Đến nhà ăn phía Đông đi. Chỗ hôm qua ăn không nổi."

Khương Nghi nắm ngón trỏ Lục Lê nghiêm túc hỏi: "Cậu đang đánh trống lảng chứ gì?"

Lục Lê: "......"

Khương Nghi nghiêm túc hỏi tiếp: "Rốt cuộc tại sao tối qua cậu khó ngủ? Chiếu không thoải mái à? Hay bạn cùng phòng ngủ ngáy nghiến răng?"

Lục Lê quay đầu đi, nghiêm mặt mạnh miệng nói: "Tớ có khó ngủ đâu. Tối qua mười giờ tớ ngủ rồi. Không xem điện thoại lần nào hết, cũng không đợi đến hai giờ rưỡi sáng đâu."

Khương Nghi thở dài.

Lục Lê quay đầu nhìn cậu: "Sao lại thở dài?"

Khương Nghi giơ tay kia lên chỉ vào mí mắt người bên cạnh: "Lần sau trước khi ra cửa nhớ soi gương nhé."

Lục Lê vô thức cúi đầu nhìn ngón tay Khương Nghi: "Sao thế?"

Khương Nghi thành thật nói: "Nhìn cậu bây giờ cứ như bị người ta đấm hai cú vậy."

Lục Lê: "......"

Khương Nghi nghĩ đến chuyện gì nên lại an ủi: "Nhưng không xấu đâu. Mắt không bị sưng lên. So với lần trước đánh nhau với Trần Triệu suýt gãy răng vẫn đẹp hơn nhiều."

Lục Lê: "......"

Hắn hậm hực nghĩ người ta hẹn hò đều quấn quýt si mê, yêu đương cuồng nhiệt chỉ hận không thể dính chặt vào nhau.

Hắn và Khương Nghi cách nhau ba tòa nhà đã gần mười hai tiếng không gặp mặt.

Nhưng câu Khương Nghi nói với hắn không phải là cục cưng ơi tớ nhớ cậu lắm.

Mà là —— "Cậu xấu như bị người ta đấm hai cú vậy."

Sắc tàn tình phai.

Quả nhiên người xưa nói cấm có sai bao giờ.

Thấy vẻ mặt sầu não uất ức của Lục Lê, Khương Nghi thoáng sửng sốt rồi cố gắng vớt vát lại.

Hắn thấy Khương Nghi ra sức vớt vát: "Cậu yên tâm, trong lòng tớ cậu đẹp nhất mà."

Lục Lê càng rầu rĩ hơn.

Câu này chỉ có lừa con nít thôi.

Ai tin thì người đó là kẻ ngốc.

Nói ra sẽ bị cười cho thúi mũi.

Khương Nghi nghĩ ngợi rồi kiễng chân lên ôm đầu Lục Lê hôn chụt một cái lên mắt hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...