Chương 62: 62
Đối mặt với nam sinh cao gần mét chín có vẻ ngoài ngang tàng phách lối xin đóng vai công chúa.
Tô Tình phụ trách kịch bản im lặng một hồi, sau đó từ chối khéo.
Dù sao cô cũng không muốn vở kịch lớp mình nổi nhất khối.
Mặc dù cô biết cậu chủ trước mặt không hề thiếu tiền, nhất định sẽ chuẩn bị đạo cụ trang phục hết sức tinh xảo.
Nhưng váy công chúa có tinh xảo đến đâu cũng không chịu nổi một nam sinh cao gần mét chín vai rộng chân dài mặc lên người chạy khắp trường cả.
Lục Lê nhíu mày, đang định miêu tả một nhân vật khác thì lại nghe nữ sinh trước mặt bảo mình: "Nhưng cậu cứ yên tâm. Kịch bản của tụi mình đều phù hợp với các giá trị xã hội chủ nghĩa cốt lõi nên sẽ không có cảnh thân mật nào đâu."
Tô Tình chân thành nói: "Tác dụng lớn nhất của lớp trưởng chỉ là làm một bình hoa, ủa nhầm, một hoàng tử đáng yêu thôi."
Cô định nói một bình hoa đáng yêu, nhưng nhớ tới mối quan hệ của nam sinh trước mặt và lớp trưởng nên cấp tốc sửa lại.
Lục Lê: "?"
Tô Tình chân thành nói tiếp: "Giờ hoàng tử cứu công chúa là xưa rồi, đâu còn hấp dẫn mọi người nữa. Ai cũng thích xem công chúa cứu hoàng tử hết. Đất diễn của lớp trưởng không nhiều đâu, đến lúc đó vai trò quan trọng nhất của cậu ấy là đứng trên sân khấu chờ công chúa tới cứu."
Lục Lê khẽ nhíu mày: "Thật không?"
Tô Tình gật đầu rồi xoa tay nói: "Đến lúc đó mọi người sẽ háo hức lắm đây."
Hoàng tử xinh đẹp bị nhốt trong quan tài, cả lớp không ai hợp vai hơn Khương Nghi cả.
Sau khi tan học, Khương Nghi nằm bò ra bàn sầu muộn lật kịch bản, sau đó lẩm bẩm với Lục Lê: "Cậu nghĩ giờ tớ tìm cán sự văn nghệ đổi vai còn kịp nữa không? Từ nhỏ đến lớn tớ chỉ mới đóng vai cây non thôi mà."
Còn là cây non không nghe lời lắc đầu theo điệu nhạc nữa.
Lục Lê cũng nhíu mày: "Chắc không được đâu. Tớ hỏi rồi."
Thậm chí hắn còn hỏi cán sự văn nghệ cho mình đóng vai hoàng tử thay Khương Nghi được không, nhưng cán sự văn nghệ lắc đầu nguầy nguậy.
Lý do là gương mặt hắn chẳng ăn nhập gì với hoàng tử chờ được cứu mà giống ác long cướp người hơn.
Khương Nghi thở dài, nói may mà đất diễn của mình không nhiều lắm.
Để không làm chậm trễ việc học, buổi tập dượt kịch bản sẽ diễn ra sau khi tan học, thường là tập hơn một tiếng.
Đất diễn của Khương Nghi không nhiều nhưng cảm giác tồn tại rất mạnh, hầu như cảnh nào cũng có mặt nhưng lời thoại lại chẳng nói được mấy câu.
Suốt thời gian đó Lục Lê hầu như không đi chơi bóng mà theo Khương Nghi tập kịch, gần như thuộc nằm lòng mấy câu thoại trong đó.
Cảnh cuối cùng là công chúa vượt mọi chông gai cầm kiếm đến chìa tay ra với hoàng tử bị giam cầm, hỏi chàng có muốn đi với mình không.
Bạn thấy sao?