Chương 60: 60
Trong đệm chăn mềm mại, Khương Nghi tròn xoe mắt, cậu quay đầu đi, tóc mái hơi rối, giọng nói vừa nhỏ vừa mềm: "Được."
Nói xong lại cảm thấy hình như mình đã quá dung túng nam sinh tóc vàng bên cạnh, hệt như lúc nhỏ quá dung túng Arno vậy.
Thế là Khương Nghi đưa tay sờ răng nanh Lục Lê, đầu ngón tay xoa xoa răng nanh hắn, nghiêm túc nói: "Nhưng không được cắn bằng cái này."
Vì sẽ để lại dấu.
Cậu cho rằng mình đã ngăn được người trước mặt được đằng chân lân đằng đầu.
Lục Lê cảm thấy răng nanh mình bị đầu ngón tay mềm mại của Khương Nghi đụng vào, gân xanh trên cổ hắn nổi lên, hơi thở nặng nề nóng rực hệt như chó dữ đang thèm nhỏ dãi, muốn mạnh bạo hôn dọc theo ngón tay kia, muốn cắn xé người trước mặt đến tận xương tuỷ rồi nuốt vào bụng.
Tốt nhất là nuốt hết mọi mảnh vụn.
Nhưng chắc chắn sẽ dọa Khương Nghi sợ.
Hắn không thể dọa cậu được.
Không thể hù dọa Khương Nghi.
Yết hầu Lục Lê nhấp nhô mấy lần, cố gắng kìm nén nỗi khát khao khó lòng chịu đựng và tính chiếm hữu, hắn tựa như một chú chó dữ bị đeo vòng cổ, xoay người ôm chặt Khương Nghi rồi dụi mặt vào má cậu, trong cổ phát ra những âm thanh mập mờ.
Lỗ tai Khương Nghi giật giật, nằm trong ngực Lục Lê nghe được những lời kia, cứ như hắn thốt ra trong lúc vô thức vậy.
Hắn đang lẩm bẩm nói cậu mau lớn lên đi.
Nhưng Khương Nghi nghĩ mình lớn rồi mà.
Cậu đã mười sáu tuổi rồi.
Lục Lê cứ nghĩ cậu là trẻ con mãi.
Rõ ràng hai người trạc tuổi nhau cơ mà.
Khương Nghi cúi đầu nắm một sợi tóc vàng, làu bàu nói với Lục Lê mình lớn rồi.
Lục Lê khựng lại, hắn tựa trán vào trán cậu, sống mũi cao đụng chóp mũi cậu, vừa nhìn cậu chằm chằm vừa lẩm bẩm: "Lớn thì có thể ăn hết rồi."
Khương Nghi cảm thấy Lục Lê ngây thơ như lúc còn bé vậy, vẫn muốn nuốt người ta vào bụng để nuôi như chuột túi mẹ.
Cậu đưa tay sờ bụng Lục Lê, hai mắt cong cong, buồn cười hỏi: "Ăn xong còn ở trong bụng cậu nữa không?"
Lục Lê nhìn cậu chằm chằm, sau đó đưa tay sờ bụng Khương Nghi, liếm răng nanh nói: "Cậu ăn mà."
Khương Nghi cúi đầu nhìn bụng mình với vẻ thắc mắc.
Sao lại là cậu ăn chứ?
Lục Lê không nói cho cậu biết mà xoa vùng bụng trắng mịn của cậu, sau đó dừng lại phía trên rốn, vuốt làn da mỏng manh mềm dai kia rồi vô thức lẩm bẩm một câu: "Đến đây nhỉ."
Khương Nghi hơi nhột nhưng bàn tay Lục Lê vào mùa đông luôn ấm áp dễ chịu, nhột thì nhột nhưng không hề khó chịu.
Cậu quay đầu đi ngáp một cái, còn không quên uốn nắn Lục Lê, mơ màng nói: "Dạ dày không phải ở đó đâu."
Bạn thấy sao?