🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 6: 6

Arno lại trở về cuộc sống trước đây.

Không có Khương Nghi đánh cờ với hắn, không có Khương Nghi nói chuyện với hắn, không có Khương Nghi chơi xếp hình với hắn.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên hắn làm là chạy vội tới giở lịch rồi đếm ngón tay tính xem chừng nào Khương Nghi được nghỉ.

Hắn nghĩ nếu tiếng Trung là thứ mình ghét nhất thì nhà trẻ chính là thứ mình ghét nhì, làm hắn cảm thấy như đang đối mặt với một kẻ địch vô cùng lợi hại vậy.

Nhà trẻ Trung Quốc chẳng khác nào một con quái thú ngoác miệng nuốt chửng Khương Nghi, tới ngày nghỉ mới chịu nhả cậu ra.

Đợi mãi mới đến ngày Khương Nghi nghỉ, nghe hắn càu nhàu Khương Nghi lại cảm thấy không phải như vậy.

Cậu ngồi trên thảm bưng dưa hấu, nghiêng đầu nghiêm túc nói với Arno trước mặt: "Nhà trẻ là nơi bọn tớ học tập chứ không phải chỗ xấu đâu."

"Tụi mình đều đi nhà trẻ mà, nó không phải quái thú đâu."

Nghe quản gia phiên dịch, Arno nhếch môi không nói lời nào.

Hồi lâu sau hắn mới lẩm bẩm: "Do you also fold planes for others in kindergarten? (Ở nhà trẻ cậu có xếp máy bay giấy cho các bạn khác không?)"

Khương Nghi cắn muỗng nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu.

Arno thở phào, vẻ mặt không còn căng thẳng nữa.

Khương Nghi mở to mắt chậm rãi nói: "Tụi mình toàn tặng bút màu thôi."

Arno: "......"

Khi quản gia phiên dịch, sợ cậu chủ nhà mình không biết bút màu Trung Quốc là gì còn cố ý giải thích bằng tiếng Anh: "Đó là loại bút có thể vẽ ra đủ màu sắc khác nhau, một hộp mười hai cây hoặc ba mươi hai cây."

"Là một loại văn phòng phẩm khá phổ biến, cậu chủ cũng từng thấy rồi đó."

Làm sao Arno không biết chứ, hắn còn lén lấy bút màu viết nguệch ngoạc tên Khương Nghi trên máy bay giấy nữa cơ.

Nhưng một hộp bút màu có mười hai cây hay thậm chí là ba mươi hai cây!

Khương Nghi chỉ mới xếp cho hắn một chiếc máy bay giấy thôi!

Ai có địa vị quan trọng hơn trong lòng Khương Nghi chỉ cần nhìn qua là thấy ngay!

Khương Nghi múc dưa hấu rồi nghiêng đầu, tựa như không hiểu tại sao Arno đối diện bỗng dưng xụ mặt xuống.

Nhưng cậu cũng quen rồi.

Tính tình Arno hơi kỳ lạ chút thôi.

Khương Nghi cúi đầu múc một muỗng dưa hấu đưa tới trước mặt Arno, Arno đang xụ mặt vô thức há miệng ra, kết quả bị đút dưa hấu đầy miệng.

Khương Nghi hài lòng nhìn Arno quạu quọ nhai dưa hấu, vẻ mặt cũng không còn hờn dỗi nữa.

Cậu lấy muỗng về rồi vui vẻ nghĩ thầm mặc dù Arno dễ quạu nhưng so với Little Bo-Peep trên TV vẫn dễ dỗ hơn nhiều.

Arno bị đút dưa hấu đầy miệng tức mà không nói được, thế là hùng hổ chạy tới bàn học xé liền tù tì mười một tờ giấy, nhất định phải để Khương Nghi hiểu được tầm quan trọng của chuyện này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...