🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 59: 59

Tần Lan còn chưa kịp hoàn hồn vì cảnh tượng trước mắt thì đã thấy bóng dáng mấy người Chung Mậu từ phía xa đi tới dưới ánh đèn đường, cười nói rộn rã, càng lúc càng đến gần quán ăn.

Tần Lan giật nảy mình, đột nhiên gân cổ rống lên: "Chung Mậu!"

Rống xong, Tần Lan sợ Khương Nghi và Lục Lê quá chìm đắm chưa kịp phản ứng nên nắm chặt lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi, xoạc chân ra hét to: "Bên này ——"

Tiếng hét kia chấn động cả tâm can, mặt đường phẳng lặng như cũng rung rinh mấy lần, chủ quán đang đảo nồi bún xào suýt bị dọa run tay, người qua lại đều nhìn Tần Lan đang đứng giữa đường.

Tần Lan nhìn không chớp mắt, bộ dạng hết sức bình tĩnh.

Trên ghế quán ăn, Lục Lê ôm cổ Khương Nghi áp mặt vào má cậu hơi khựng lại, Khương Nghi chớp mắt mấy lần, hơi thở biến thành làn khói trắng trong đêm đông rét lạnh.

Cậu chống hai tay ra sau rồi quay đầu đi, không nhìn Lục Lê nãy giờ tựa trán mình nữa.

Dưới đèn đường mờ ảo, tóc đen lòa xòa che kín vành tai trắng muốt hơi ửng hồng, mấy bông tuyết lác đác từ ngoài lều bay vào bám trên mái tóc đen mềm của Khương Nghi.

Lục Lê nửa ngồi dưới đất, ngửa đầu đưa tay bóp nát mấy bông tuyết, sau đó ngón tay hơi lạnh lơ đãng chạm vào vành tai ửng đỏ kia.

Khương Nghi chống tay ra sau hơi co mình lại, càng ra sức quay đầu rồi đưa tay xoa tai mình.

Trong lòng Lục Lê ngứa ngáy nhưng cũng biết Khương Nghi sẽ không cho mình cắn bừa bãi ngoài đường, cùng lắm chỉ cho hắn áp lên mặt hoặc vùi vào cổ ngửi mấy lần thôi.

Giống như lúc nãy vậy.

Tần Lan ngoái đầu thấy hai người kia vẫn chưa cách xa nhau một mét thì càng sốt ruột hơn.

Hắn bước nhanh tới kẹp cổ Chung Mậu nhiệt tình quát: "Đi ị thế nào rồi ——"

Chung Mậu vừa đi vệ sinh xong suýt bị rống điếc tai, hùng hổ quăng Tần Lan qua vai.

Tần Lan nhanh nhẹn tránh đi rồi lại quay đầu nhìn thoáng qua chỗ Khương Nghi, thấy Lục Lê đã đứng dậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Lục Lê đi tính tiền, Khương Nghi ngồi một mình trên ghế xoa tai mình.

Tần Lan khoác vai Chung Mậu đi tới nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt mình lướt qua môi Khương Nghi.

Sau khi nhìn ngó mấy lần, Tần Lan phát hiện Khương Nghi ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhìn hết sức bình thường, ngoại trừ xoa tai mình thì đôi môi vẫn màu hồng nhạt như cũ chứ không giống mới hôn xong.

Tần Lan tự nhủ chắc mình nhìn lầm rồi.

Bộ dạng Lục Lê đâu giống người có thể hôn như vậy.

Quá mẹ nó ngây thơ đi.

Nhưng càng nhớ đến cảnh tượng lúc nãy thì Tần Lan càng thấy bồn chồn bứt rứt.

Nếu nói không có gì thì chính hắn cũng chẳng mấy tin tưởng, nhưng nếu nói có gì thì Tần Lan cũng không dám chắc.

Đấu tranh nội tâm một hồi, Tần Lan quyết định tự mình đi tìm hiểu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...