🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 58: 58

Chạng vạng tối trên đất tuyết, Lục Lê vừa hùng hổ lột giày vừa nói: "Mẹ nó chơi bóng y chang thằng què chạy bộ mà mi còn mang giày tám ngàn sáu nữa à?"

Tần Lan: "......"

Chân hắn như bị mặt đất đốt cháy, vừa nhảy nhót vừa hùng hổ nói: "Cậu chơi bóng mới giống thằng què chạy bộ thì có!"

Khương Nghi chạy tới ra sức kéo Lục Lê về: "Cậu đừng lột giày người ta nữa——"

"Sang năm tớ cũng mua cho cậu một đôi mà."

Chung Mậu vọt thẳng tới trước mặt Tần Lan ôm chầm hắn trước ánh mắt cảm động của hắn, sau đó hùng hổ đẩy Tần Lan té vào đống tuyết: "Mẹ nó bị lột giày là đáng lắm......"

"Ở nước ngoài vui quá ha, sướng quá ha?"

Trình Triều bóp trán, đi tới mấy bước còn nghe được Khương Nghi thì thầm với Lục Lê: "Cậu đừng lột giày cậu ấy nữa."

"Tớ chỉ giả bộ thân với cậu ấy thôi."

"Với cậu mới là thân thật."

"Sau này chờ tớ kiếm được tiền sẽ mua cho cậu giày chơi bóng mười tám ngàn nha......" (~62 triệu)

Vẻ mặt Trình Triều vô cảm, đột nhiên rất muốn đạp vali của Tần Lan từ thành phố S sang bên kia bờ Đại Tây Dương.

Nửa tiếng sau.

Đầu cầu thang dẫn tới văn phòng trên lầu hai.

Khương Nghi mờ mịt bị Lục Lê bồng trên tay, phía sau là Ứng Trác Hàn giả bộ đi cà nhắc và Chung Mậu ôm bụng.

Khương Nghi quay đầu nhìn Ứng Trác Hàn rồi lại nhìn Chung Mậu, băn khoăn hỏi: "Sao tớ giả bệnh phải bồng còn hai cậu ấy giả bệnh lại tự đi?"

Lục Lê thản nhiên nói: "Cậu bệnh hơi nặng nên phải bồng mới được chứ."

Tần Lan vừa xuống máy bay đã chạy thẳng đến trường trung học số 1, cơm tối cũng chưa ăn, Tần tổng cứ mè nheo mãi nên cả đám quyết định chơi liều giả bệnh xin nghỉ tiết tự học buổi tối để tiếp đãi Tần Lan.

Bàn nhau giả bệnh xong, Khương Nghi còn chưa kịp nói mình rất giàu kinh nghiệm ốm đau thì đã bị Lục Lê bồng lên, cậu vô thức ôm cổ Lục Lê, cả người đều ngây ngẩn.

Chung Mậu ôm bụng ngượng ngùng nói với vẻ trông mong: "Lục ca, hay là cậu bồng tớ được không? Tớ thường xuyên xin thầy chủ nhiệm cho nghỉ ốm, chỉ sợ lần này ông ấy không tin, không cho tớ nghỉ nữa đâu. Tớ phải giả bệnh nặng một tí thì may ra thầy chủ nhiệm mới tin được."

Lục Lê liếc xéo Chung Mậu bảo hắn phắn đi.

Chung Mậu ngậm miệng, nghĩ thầm mình không nên mở mồm ra mới đúng.

Lục Lê hài lòng bồng Khương Nghi đi.

Trình Triều hờ hững đứng dậy phủi tuyết trên người rồi vào văn phòng một mình.

Năm phút sau, Trình Triều cầm một tờ đơn xin nghỉ ra.

Hai mắt Chung Mậu lập tức lóe sáng, hắn biết tờ đơn này dành riêng cho hội học sinh ra ngoài làm việc vặt trong giờ tự học buổi tối, một tờ có thể dùng cho nhiều người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...