Chương 56: 56
Trung tâm thương mại đông đúc nhộn nhịp, cách đó không xa vọng lại tiếng trẻ con nô đùa, người lướt qua nhau nườm nượp.
Lục Lê đứng nhìn Khương Nghi trước mặt, cổ họng nhấp nhô kịch liệt, trong sự yên lặng kéo dài, tim hắn đập dồn như thể có ai đó đưa tay siết chặt.
Một lát sau, hắn gọi khẽ: "Khương Nghi."
Khương Nghi ngẩng đầu lên.
Lục Lê nhìn cậu chăm chú, sau đó nói bằng giọng hơi khàn: "Tần Lan xuất ngoại, cậu có thể tặng Tần Lan giày chơi bóng rổ. Tớ xuất ngoại, cậu nói cậu cảm thấy tặng gì tớ cũng không vui, cậu cũng sẽ rất buồn."
Hắn cúi người ngang với tầm mắt Khương Nghi rồi nói khẽ: "Tớ đặc biệt với cậu lắm sao?"
Khương Nghi ngước mắt lên: "Thì vẫn luôn vậy mà."
Bất kể là Arno lúc nhỏ hay Lục Lê sau khi lớn lên.
Hơi thở Lục Lê hỗn loạn, hắn thấp giọng nói: "Vậy tớ làm chuyện gì sẽ khiến cậu ghét tớ? Rất lâu rất lâu sau vẫn không tha thứ cho tớ?"
Khương Nghi nghĩ ngợi rồi lắc đầu nói: "Không biết nữa."
Trong mắt cậu, Arno không phải người xấu.
Cậu không tưởng tượng ra được Arno sẽ làm chuyện gì tồi tệ.
Lục Lê chợt hỏi: "Vì tớ là người đặc biệt với cậu à?"
Khương Nghi nhìn hắn rồi khẽ gật đầu.
Cậu không nói gì, nhưng dường như đã nói rất nhiều.
Lục Lê cảm thấy đủ rồi.
Chỉ cần câu này của Khương Nghi đã đủ rồi.
Cho tới bây giờ điều hắn e ngại không phải là lời bàn tán của người ngoài hay trở ngại nào khác mà là sự chán ghét trong mắt Khương Nghi.
Nhưng Khương Nghi đã nói cho hắn biết rằng hắn khác biệt.
Vậy là đủ rồi.
Dù cho sự khác biệt này trong lòng Khương Nghi không xen lẫn tình cảm yêu thích giống như hắn, nhưng với Lục Lê đã là quá đủ rồi.
Chỉ với một câu này, Lục Lê cảm thấy mình không cần liều mạng che giấu những tâm tư kia thật lâu nữa, thậm chí giờ đã có thể bắt đầu bộc lộ từ từ cho Khương Nghi thấy.
Nửa tiếng sau.
Khương Nghi ngồi trên xe taxi nghiêm mặt đẩy người đang tựa đầu lên vai mình ra: "Không nói nữa, tớ đã nói bao nhiêu lần rồi còn gì."
Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, chẳng biết Lục Lê trúng gió gì mà vui tươi hớn hở, quấn chặt Khương Nghi nài nỉ cậu lặp lại câu "Cậu là người đặc biệt nhất".
Bộ dạng này hoàn toàn khác xa trước kia ngày ngày nằm ngủ trên bàn, thấy cậu thì lập tức nằm bò ra bàn ngủ, hồ hởi phấn khởi như Arno hồi bé ngủ chung với cậu lần đầu vậy.
Lục Lê ôm cậu thấp giọng nói: "Lặp lại lần nữa đi mà, lần trước tớ đã nghe rõ đâu."
Khương Nghi bĩu môi: "Không nói, nói nhiều lắm rồi."
Bạn thấy sao?