🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 55: 55

Nhà họ Lục.

Mười giờ tối.

Khương Nghi mặc đồ ngủ đi khắp lầu trên lầu dưới để tìm Lục Lê về phòng ngủ.

Cậu cảm thấy hơi lạ, cũng không nghĩ ra được nguyên do gì.

Cuối cùng nghe quản gia chỉ, Khương Nghi tìm được Lục Lê trong phòng game ở lầu bốn.

Hắn đang đeo tai nghe chơi game, sống lưng thẳng tắp.

Khương Nghi cảm thấy quấy rầy Lục Lê chơi game không hay lắm, giống như cậu chơi xếp hình bị người ta phá đám giữa chừng sẽ làm cậu không mấy vui vẻ, thế là ngoan ngoãn ngồi trên ghế salon chờ Lục Lê chơi game.

Nhưng năm phút sau, Khương Nghi phát hiện Lục Lê đã bị đánh chết bốn lần.

Lần thứ năm bị đánh chết, Khương Nghi "hầy" một tiếng.

Nghe như tiếc nuối chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Lục Lê đeo tai nghe không bật tiếng: "......"

Hắn tắt game đi rồi vờ như mới trông thấy Khương Nghi, nhíu mày hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"

Khương Nghi nghiêm túc nói: "Tới tìm cậu về phòng đi ngủ."

Lục Lê lẩm bẩm một câu nói chuyện đàng hoàng coi, cuối cùng vẫn bị Khương Nghi kéo về phòng.

Lúc tắm rửa, Lục Lê tắm nước lạnh nửa tiếng rồi nán lại trong phòng tắm thêm hai mươi phút, hy vọng sau khi ra ngoài Khương Nghi ngủ rồi.

Quả nhiên sau khi Lục Lê tắm gần cả tiếng đồng hồ, Khương Nghi đã ngủ trong phòng.

Cậu vẫn như trước kia, tư thế ngủ rất ngoan, đi ngủ cũng rất yên tĩnh, trên người đắp chăn như lúc ở nhà trẻ, bốn góc chăn thẳng thớm phẳng phiu.

Lục Lê ra ngoài sấy khô tóc rồi mới rón rén leo lên giường, hắn do dự mấy giây, cuối cùng vẫn ôm Khương Nghi.

Hắn tự nhủ chỉ một đêm thôi, nhất định sẽ không phát hiện ra đâu.

Nghĩ vậy, Lục Lê hài lòng nhắm mắt lại.

Kết quả là nửa đêm Lục Lê bò dậy xối nước lạnh, sau đó ngay cả phòng cũng không dám về.

Hơn ba giờ sáng, đêm khuya im ắng, ngoài cửa sổ sát đất là ánh đèn âm sàn dìu dịu, hồ nước trên bãi cỏ phía xa hệt như một viên ngọc le lói giữa bóng đêm.

Trong đại sảnh bật mấy ngọn đèn.

Người phụ nữ tóc vàng trên ghế salon kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, chân dài gác lên, gương mặt diễm lệ sắc sảo mơ hồ trong làn khói mờ.

Bà búng tàn thuốc rồi nhướng mày hỏi: "Dạo này con và bé ngoan cãi nhau à?"

Lục Lê dựa vào ghế salon không nói gì.

Mẹ Lục tặc lưỡi: "Tính tình như chó ấy. Bắt nạt người ta nữa chứ gì?"

Lục Lê nghĩ thầm nếu con bắt nạt người ta thì giờ mẹ đâu ngồi trên ghế salon uống rượu hút thuốc mà phải ngồi trên ghế salon ở nhà Khương Nghi, đè đầu hắn xuống xin lỗi cha Khương mới đúng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...