🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 54: 54

Phòng y tế ở tòa nhà cũ của trường trung học số 1 hầu như không có người nào, tia nắng xuyên qua cửa chớp ố vàng, dây thường xuân xanh biếc quấn quanh vách tường.

Quạt trần cũ kỹ quay kẽo kẹt làm mấy tờ giấy đầu giường thỉnh thoảng bay lên.

Khương Nghi không nằm trên giường bệnh mà kéo một cái ghế tới ngồi trước giường rồi duỗi tay ra cho Lục Lê nắm cạnh gối.

Lục Lê nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Hình như đã lâu lắm rồi hắn chưa có giấc ngủ nào trọn vẹn, đuôi mày khóe mắt lộ vẻ mệt mỏi rốt cuộc giãn ra, vừa nhắm mắt lại đã ngủ say.

Tiếng ồn ào trên sân loáng thoáng vọng qua cửa sổ, Khương Nghi nhìn Lục Lê lẳng lặng ngủ trên giường bệnh, trong sự yên tĩnh tuyệt đối cậu chợt nhớ lại hình như trước đây mình bị bệnh, Lục Lê cũng ngồi canh trước giường như vậy.

Từ nhỏ đến lớn cậu ngã bệnh rất nhiều lần, nhưng hầu như lần nào mở mắt ra cũng thấy Lục Lê.

Dù là Arno lúc nhỏ hay Lục Lê lúc lớn đều ở bên cậu mỗi khi đau ốm.

Từ khi gặp Arno, Khương Nghi rất hiếm khi cảm thấy cô đơn trong bệnh viện.

Khương Nghi nhìn người ngủ say trên giường, suy nghĩ trôi xa trong sự tĩnh lặng, rốt cuộc người nóng tính như Lục Lê làm sao có thể ngồi yên trước giường bệnh cả ngày được chứ.

Một lát sau, Khương Nghi lại nghĩ thật ra mình cũng có thể chạy được ba ngàn mét.

Cậu sẽ chạy từ từ, dù cuối cùng chỉ được hạng chót thì cũng chẳng sao cả.

Quạt trần cũ kỹ kêu cót két tỏa ra hơi mát ít ỏi trong buổi chiều oi bức.

Một tay Khương Nghi chống quai hàm, cúi đầu nghịch tóc vàng của Lục Lê.

Hơn bốn giờ chiều.

Lục Lê trên giường bệnh uể oải mở mắt ra.

Đây gần như là giấc ngủ ngon nhất của hắn suốt nhiều ngày qua.

Lục Lê cứ tưởng vì trước khi ngủ mình nắm tay Khương Nghi nên mới ngủ ngon như vậy, nhưng sau khi mở mắt ra hắn mới phát hiện mình vẫn đang nắm tay cậu.

Tay Khương Nghi vẫn luôn đặt cạnh gối hắn.

Khương Nghi đang ngồi trên ghế và gối đầu lên giường bệnh ngủ say, hàng mi dài ngoan ngoãn khép vào nhau, đôi môi hồng nhạt hơi mím lại như trước kia.

Dường như cậu vô tình ngủ thiếp đi trong lúc chờ đợi, nằm sấp trên giường bệnh hơi vặn người, cổ áo đồng phục hở rộng để lộ cần cổ trắng như sứ, những sợi tóc đen mềm lòa xòa trên cổ.

Lục Lê ngồi thẳng dậy rồi nhẹ nhàng sửa lại tư thế nằm sấp trên giường cho Khương Nghi, hắn đưa tay ôm má cậu kéo lên giường một chút.

Nào ngờ Khương Nghi ngủ mê xoay đầu vùi mặt vào tay Lục Lê.

Lục Lê vô thức khựng lại rồi bất động.

Lòng bàn tay truyền đến xúc cảm mềm mại, vừa ấm áp vừa mịn màng, còn có hơi thở rất nhẹ.

Yết hầu Lục Lê nhấp nhô mấy lần.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...