🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 53: 53

Lục Lê để mặc Khương Nghi lay vai mình, cuối cùng hắn bật cười rồi dài giọng nói: "Biết rồi—— Lớp trưởng Khương à."

Khương Nghi nghe người trước mặt gọi mình là lớp trưởng thì bỗng thấy hơi ngượng.

Giống như lúc đi học được giáo viên khen ngợi, còn người nhà mình ngồi bên dưới vậy.

Nhưng Khương Nghi không để lộ ra ngoài mà quay đầu đi lẩm bẩm: "Biết thì tốt. Buổi tối nhớ làm bài tập rồi ngủ sớm một chút. Đừng có thức đêm để hôm sau vào lớp ngủ bù nữa."

Lục Lê dựa lưng vào ghế lười biếng nói: "Được rồi."

Khương Nghi hài lòng, cậu nhấn mạnh: "Cậu hứa rồi đấy nhé, không được gạt người ta đâu đấy."

Lục Lê "ừ" một tiếng.

Chốc lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn Khương Nghi rồi chợt nói: "Cho tớ một cái áo khoác đồng phục của cậu được không?"

Khương Nghi cúi đầu nhìn thoáng qua áo khoác đồng phục của mình, lắc đầu nói: "Cậu cao quá, không mặc vừa áo tớ đâu."

Lục Lê liếm răng nanh, thấp giọng nói: "Không sao đâu."

Khương Nghi ngờ vực hỏi: "Áo khoác cậu mất rồi à?"

Lục Lê thản nhiên nói: "Ừ, mất rồi. Lúc chơi bóng để trên khán đài, chẳng biết bị ai lấy nữa."

Khương Nghi cởi áo khoác đồng phục trên người mình ra nói: "Ngày mai tớ giặt sạch rồi đưa cậu. Dù sao ngày mai tụi mình cũng đi học chung mà."

Lục Lê cầm áo đồng phục trong tay cậu rồi nói không cần đâu.

Khương Nghi lại sờ đầu gối Lục Lê, lo lắng hỏi khẽ: "Có khi nào đau hoài luôn không?"

Thấy trong mắt Khương Nghi tràn ngập hình bóng mình, tim Lục Lê mềm nhũn: "Tớ cũng không biết nữa."

Khương Nghi thở dài: "Hay là cậu cứ để tớ chạy ba ngàn mét đi. Tớ chạy từ từ chắc cũng xong thôi."

Đêm nào Lục Lê cũng bị đau chân, lỡ chạy gãy chân thì làm sao bây giờ?

Khương Nghi như được khích lệ, tích cực nói: "Tớ hỏi Tống Tử Nghĩa rồi, cậu ấy bảo lúc mới bắt đầu chạy ba ngàn mét mình cũng chạy chậm lắm. Mà trường cũng đâu quy định ba ngàn mét không được chạy chậm."

Cùng lắm là chịu mất mặt trước thầy trò cả trường thôi.

Nhưng có mất mặt cỡ nào đi nữa cũng không quan trọng bằng chân Lục Lê được.

Lục Lê: "......"

Hắn im lặng một hồi, nghe Khương Nghi cảm thán nói tiếp: "Trước đây Tống Tử Nghĩa chạy ba ngàn mét rất chậm nhưng giờ cậu ấy chạy nhanh lắm. Cậu ấy nói học sinh thể dục đều lợi hại thế đấy."

Lục Lê chậm rãi hỏi: "Lợi hại cỡ nào?"

Không đợi Khương Nghi trả lời, hắn đột nhiên duỗi mạnh chân rồi hờ hững nói: "Chân tớ chỉ đau ban đêm chứ đâu phải bị gãy. Ban ngày nó khỏe lắm. Cậu cứ chờ tớ ở vạch đích là được rồi."

Lục Lê đột ngột duỗi mạnh chân làm Khương Nghi giật nảy mình, cậu do dự định mở miệng nhưng Lục Lê đã nghiêm mặt nhấn mạnh: "Chân tớ khỏe lắm. Chẳng có vấn đề gì hết. Tớ đá bể hai bao cát ở phòng tập boxing rồi đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...