🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 52: 52

Cán sự thể dục trên bục giảng cầm mảnh giấy nhìn số một ghi bên trên, dường như hắn cũng đã nhận ra gì đó, dù sao lúc trước cô Lý cũng phân công chức vụ theo mã số học sinh.

Cán sự thể dục do dự đưa mắt nhìn Khương Nghi ngồi ở bàn đầu.

Trình Triều đang xem tạp chí cũng ngẩng lên nhíu mày nhìn Khương Nghi.

Khương Nghi âm thầm thở dài.

Từ nhỏ đến lớn, lần nào rút thăm cậu cũng xui xẻo trước sau như một.

Khương Nghi giơ tay lên, bất đắc dĩ nói: "Tớ là số một......."

Ai ngờ cậu còn chưa dứt lời thì bàn cuối đã vang lên một giọng nói lười biếng: "Xin lỗi, tớ là số một đây."

Giọng nói kia trực tiếp cắt ngang lời cậu, không cho cậu cơ hội mở miệng nữa.

Lục Lê dựa lưng vào ghế, mái tóc vàng hơi rối, chắc vì chưa ngủ đủ nên mắt hơi nheo lại, vẻ mặt kiêu ngạo ương bướng chẳng có vẻ gì là thân thiện.

Nhìn như sắp gây sự vậy.

Lục Lê đứng dậy đi lên bục giảng đối diện với cán sự thể dục đang choáng váng, rút ra mảnh giấy trong tay cán sự thể dục rồi bình tĩnh nói: "Số một đếm ngược cũng là số một mà."

Dù sao cũng chẳng ai quy định số một phải đếm từ trên xuống.

Đếm từ dưới lên cũng là số một vậy.

Khương Nghi: "......"

Cán sự thể dục sửng sốt một hồi, sau khi kịp phản ứng thì gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, cũng được cũng được."

Sau đợt huấn luyện quân sự, cả lớp đều biết Lục Lê có thể lực và sức chịu đựng cực tốt, sức bộc phát cũng kinh người, nhìn là biết sẽ đạt điểm tuyệt đối trong môn thể dục.

Nếu Lục Lê chạy ba ngàn mét thì thứ hạng của lớp họ ở đại hội thể thao nhất định sẽ bỏ xa các lớp khác.

Lục Lê cúi đầu nhét mảnh giấy vào túi mình, sau đó về chỗ tiếp tục nằm bò ra bàn nhắm mắt lại.

Đùa à, bắt Khương Nghi chạy ba ngàn mét sao.

Mẹ nó đây không phải lấy mạng Khương Nghi mà lấy mạng Lục Lê hắn thì có.

Nắng hè chói chang rọi vào cửa sổ, quạt trần trong phòng học kẽo kẹt quay chậm rì, Khương Nghi ngồi trên ghế quay đầu nhìn Lục Lê nằm sấp trên bàn cuối lớp.

Một tay hắn chống má, mặt quay ra cửa sổ chỉ để lộ cái ót, trên cổ tay đeo băng bảo vệ khi chơi bóng rổ.

Băng tay kia đã hơi cũ.

Dù có được chủ nhân giữ kỹ thế nào thì sau nhiều năm mép băng đã bắt đầu sờn đi, kiểu dáng cũng là thương hiệu thể thao thịnh hành cách đây rất lâu.

Hiện giờ thương hiệu này đã không còn được nhiều người ưa chuộng nữa.

Khương Nghi biết rất rõ quà sinh nhật mỗi năm mình tặng Lục Lê đều không nỡ dùng.

Phòng ngủ Lục Lê có một tủ chứa đồ cất giữ những thứ Khương Nghi tặng hắn từ hồi bé xíu, bắt đầu từ chiếc máy bay giấy xiêu vẹo mà Khương Nghi xếp, sau đó là kẹo Khương Nghi cho hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...