🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 51: 51

Chín giờ tối, trên giường ngủ của Khương Nghi đặt mấy thứ linh tinh được xếp ngay ngắn.

Hai người trước giường cẩn thận phân chia đồ đạc.

"Bao gối này tớ không đem đi nhưng con ngựa què kia tớ phải đem."

Khương Nghi nhăn mũi bĩu môi nói với Lục Lê: "Con ngựa thì không được."

Con ngựa què chân đã ở bên cậu từ nhỏ, tuy cũ kỹ xiêu vẹo nhưng Khương Nghi cảm thấy để nó trên giường vẫn rất yên tâm.

Lục Lê quay đầu nói: "Chân nó là do tớ may, không có tớ ở đây thể nào lúc ngủ cậu cũng túm chân nó thôi. Lỡ lại kéo rách thì sao?"

Thật ra hắn chỉ nói nhảm thôi.

Khương Nghi đi ngủ chẳng bao giờ cựa quậy lung tung, càng sẽ không kéo chân con ngựa què kia.

Lúc nhỏ con ngựa gãy chân là vì chất lượng kém, chỗ may nối bốn chân còn lòi ra mấy khúc chỉ thừa.

Nhưng Lục Lê sợ mình không đem con ngựa què kia đi thì ban đêm Khương Nghi sẽ ôm nó ngủ ngon lành, hoàn toàn thay thế hắn, chưa biết chừng sau này trên giường chẳng còn chỗ cho hắn ngủ với cậu nữa.

Khương Nghi nghĩ ngợi, cuối cùng đành nói: "Được rồi. Nhưng cậu để lại tinh dầu mùi cam cho tớ nhé, tớ sẽ tặng con ngựa kia cho cậu."

Lục Lê: "Được thôi, gối ôm tớ đem đi nhé?"

Khương Nghi lắc đầu nói: "Không được, tớ phải dựa gối ôm chơi xếp hình mà."

Chung Mậu: "......"

Hắn ngồi trên sàn, rốt cuộc nhịn không được hỏi nhỏ: "Này...... Các cậu đang chia đồ ra riêng đấy à?"

Nhìn cảnh này y hệt ly hôn chia con, ai biết thì nghĩ Lục Lê về nhà mình ở vài ngày, ai không biết còn tưởng hai anh em lớn rồi muốn chia tài sản ra riêng nữa.

Mặc dù đồ được phân chia đều là mấy món đồ chơi lặt vặt trên giường, thậm chí còn có cả đồ chơi lúc nhỏ.

Nhưng nói ra chắc trong giới chẳng ai tin cậu chủ nhà họ Lục sẽ cò kè mặc cả vì một con ngựa bông què chân.

Khương Nghi và Lục Lê trên giường cùng quay đầu nhìn hắn, Chung Mậu nghẹn họng rồi thành khẩn nói: "Các cậu tiếp tục đi, các cậu tiếp tục đi."

Hai người trên giường đồng vợ đồng chồng nhìn hắn không nói lời nào, vẻ mặt ai cũng hết sức nghiêm.

Chung Mậu nằm trên sàn hậm hực kéo chăn lên.

Hai người chia đồ hơn nửa tiếng.

Ba lô Lục Lê nhẹ đi nhiều, hắn ngồi cạnh giường nói: "Ban đêm nhớ để di động đầu giường nhé, không khỏe thì gọi điện cho tớ."

"Đừng cho là chuyện nhỏ rồi cố chịu đựng tới sáng mới đi bệnh viện."

"Điều hòa không khí đừng ham lạnh mà nửa đêm lén chỉnh xuống thấp."

"Trước khi ngủ nhớ cắm đèn cảm ứng nhé."

Khương Nghi khoanh chân ngồi trên giường làu bàu: "Tớ cũng đâu phải con nít......"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...