🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 49: 49

Khương Nghi ngồi xổm trên sàn, vành tai đỏ ửng, cậu không trả lời mà đưa tay muốn lấy lại quần lót của mình, cố tỏ vẻ bình tĩnh ấp úng nói: "Để tớ tự làm đi."

Lục Lê không trả cho cậu mà xoa xà bông, vò quần lót mấy lần rồi nói: "Không giặt hỏng đâu mà sợ."

Hắn rành giặt quần lót hơn Khương Nghi nhiều.

Hắn liếm răng nanh, chăm chú nhìn Khương Nghi rồi nóng lòng dụ dỗ: "Rốt cuộc cậu mơ thấy gì vậy?"

Ngay cả cần cổ Khương Nghi cũng đỏ ửng, cúi đầu lắp bắp nói: "Cậu, cậu mặc kệ đi mà."

Lục Lê có chút hưng phấn, chồm tới gần Khương Nghi thấp giọng dụ dỗ: "Nói tớ nghe chút xíu thôi, trong mơ cậu thấy gì thế?"

Khương Nghi cúi đầu không nói lời nào, Lục Lê lại dụ dỗ: "Không sao đâu, Chung Mậu và Tần Lan cũng hay kể mình mơ thấy gì mà, chuyện này bình thường lắm."

Khương Nghi vẫn cúi đầu ngậm chặt miệng, người bên cạnh cứ dụ dỗ nài nỉ mãi nên cậu đành phải cố giả bộ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn ấp úng lí nhí: "Mơ thấy xếp hình."

Lục Lê: "......"

Hắn cúi đầu nhìn quần lót trên tay, hít sâu một hơi rồi liếc sang Khương Nghi ngồi xổm cạnh chậu nước, cúi gằm mặt nắm mép chậu không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Lục Lê vẫn chưa từ bỏ ý định mà hỏi tiếp: "Ngoài xếp hình ra còn gì nữa không?"

Khương Nghi lí nhí: "Hết rồi."

Lục Lê: "......"

Hắn hùng hổ chà quần lót, nghiến răng nghiến lợi bực tức nghĩ thầm: "Sao lại là xếp hình?!"

"Mắc gì phải là xếp hình chứ?!"

Xếp hình có ôm Khương Nghi ngủ mỗi ngày như hắn không?

Xếp hình có giống như hắn, mỗi ngày Khương Nghi mở mắt ra đều thấy ngay không?

Khương Nghi ngồi xổm trên sàn không dám ngẩng đầu, vành tai đỏ bừng, tay nắm mép chậu, nghe Lục Lê giặt quần lót sột soạt trong chậu.

Thật ra cậu chỉ mới nói một nửa thôi.

Đúng là cậu mơ thấy xếp hình.

Nhưng cậu còn mơ thấy Lục Lê nữa.

Bộ xếp hình kia là do Lục Lê tặng cậu.

Nhớ lại giấc mơ ban nãy, Khương Nghi chỉ dám nhìn mặt nước lăn tăn sóng sánh trong chậu, cúi đầu nắm mép chậu không nói lời nào.

Trong mơ là một ngày Chủ Nhật bình thường như bao ngày khác, Lục Lê ôm một bộ xếp hình mới tặng cho cậu.

Nhưng chẳng hiểu sao trong mơ Khương Nghi lại cảm thấy Lục Lê hơi dữ, cắn người cũng không nhẹ nhàng như lúc nhỏ chơi đùa để lại dấu răng mờ nhạt mà rất kỳ quái, nằm trên người cậu gặm cắn như mút vào.

Khi Khương Nghi bị đè vào bệ cửa sổ còn mờ mịt tự hỏi chẳng phải Lục Lê tặng mình bộ xếp hình sao?

Sau đó cậu bị Lục Lê nâng mông bế lên ngồi trên bệ cửa sổ, Lục Lê đứng trước mặt cậu gần đến nỗi chóp mũi có thể chạm nhau, thậm chí hai cánh tay Lục Lê còn ôm chân cậu, giữ lấy chân cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...