🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 45: 45

Trong lúc Chung Mậu tắm, Khương Nghi và Lục Lê cãi nhau.

Sau khi Chung Mậu tắm xong, hai người vẫn đang cãi nhau.

Chung Mậu mặc quần đùi bước ra khỏi phòng tắm với đầu tóc ướt rượt, vừa thò mặt vào phòng khách đã bị một cái gối từ phía đối diện quăng trúng đầu.

Lục Lê phẫn nộ nói: "Mẹ nó cậu mặc đồ đàng hoàng cho tớ coi!"

Chung Mậu bị gối nện choáng, hắn mờ mịt sờ quần đùi mình, nghĩ thầm chẳng phải hắn đang mặc đây sao?

Lúc trước ở nhà Tần Lan, hắn và Tần Lan ra ngoài chơi bóng đầm đìa mồ hôi nóng không chịu được, hai tên con trai tắm xong chỉ mặc mỗi quần đùi chơi game trong phòng.

Hắn có cởi trần lượn quanh nhà Khương Nghi đâu chứ.

Chung Mậu không hiểu lắm, nhưng để tránh cái gối thứ hai bay tới, hắn vẫn vào phòng tắm mặc đồ vào.

Hai người trong phòng khách tiếp tục cãi nhau.

Khương Nghi cả giận nói: "Hôm nay Chung Mậu bị lừa đã khổ lắm rồi, sao cậu còn quăng gối vào đầu cậu ấy nữa hả?"

Lục Lê phẫn nộ nói: "Bị lừa ba mươi tám ngàn thì có thể không mặc đồ lượn tới lượn lui trước mặt cậu à?"

"Nếu ngày nào tớ cũng bị lừa thì ngày nào cũng có thể khỏa thân trước mặt cậu đúng không?"

"Hôm nay cởi trần, chắc ngày mai cởi truồng luôn quá!"

Khương Nghi: "...... Cậu bình tĩnh chút đi."

Lục Lê: "Không bình tĩnh được, đêm nay tớ nhất định phải tới."

Khương Nghi: "Lỡ Chung Mậu biết thì sao?"

Lục Lê hung dữ nói: "Làm thịt nó."

Khương Nghi: "......"

Chung Mậu ngoan ngoãn mặc đồ rồi dè dặt thò đầu ra phòng khách, một giây sau, hai người đang cãi nhau trên ghế salon quay đầu nhìn hắn chằm chằm.

Chung Mậu: "......"

Lục Lê nóng nảy nói: "Không có gì làm thì cút ra ban công phơi đồ đi."

Chung Mậu: "......"

Khương Nghi nghĩ ngợi: "Chắc cậu đói rồi đúng không?"

Chạng vạng tối họ chưa kịp ăn cơm chiều đã tới đồn cảnh sát, nhưng trên xe Lục Lê đã chuẩn bị cho Khương Nghi rất nhiều đồ ăn vặt, nhiều đến nỗi mấy lần Lục Đình còn càm ràm với vợ mình là Khương Nghi vừa than đói thì Lục Lê chỉ hận không thể tháo lốp xe ra nấu lên đút cho cậu ăn.

Nhìn bộ dạng Chung Mậu chắc lúc đến đồn cảnh sát vẫn chưa ăn cơm chiều, giờ đã tối mịt cũng chưa có gì lấp bụng.

Nghe Khương Nghi hỏi, Chung Mậu lắp bắp: "Chỗ này gọi đồ ăn tới được không?"

Lục Lê: "......"

Khương Nghi: "......"

Chỉ cần shipper giao đồ ăn đến đây cũng là một sự khiêu khích đối với bà Lục.

Thấy vẻ mặt hai người, Chung Mậu lập tức hiểu ra chắc cũng giống nhà mình, muốn ăn đồ bên ngoài rất khó.

Chung Mậu kêu rên: "Vậy đói bụng thì phải làm sao đây?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...