🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 43: 43

Ngày huấn luyện quân sự cuối cùng, trời đổ mưa to.

Cơn mưa kia tới vừa nhanh vừa vội, đổ ập xuống đầu như đậu nành rơi rào rào làm các thầy trò trên sân trở tay không kịp.

Vốn dĩ ngày cuối cùng này sẽ tổ chức lễ tổng kết huấn luyện quân sự và cảm ơn huấn luyện viên, khi chủ nhiệm phòng giáo dục trên bục đang dõng dạc tổng kết đợt huấn luyện lần này thì mưa to trút xuống, ngay cả mặt học sinh ông cũng không thấy rõ.

Trong màn mưa trắng xóa, học sinh giống như đám bong bóng tan tác vội vàng chạy tới dưới lầu.

Khương Nghi đứng trong hàng còn chưa kịp phản ứng đã bị người phía sau tung áo khoác lên che kín đầu rồi ôm cả người cậu chạy về ký túc xá.

Chạy một hồi, chân cậu thậm chí còn không chạm đất mà bị người kia dễ dàng bế lên.

Chỉ có điều hơi xóc nảy một chút.

Trên đầu Khương Nghi trùm áo khoác, khi dừng lại, cậu kéo áo xuống đầu mới phát hiện ngoài lầu mưa to như trút.

Mưa rơi ào ào xuống đất tung bọt trắng xóa, mấy chỗ trũng của căn cứ huấn luyện quân sự bị ngập nhanh chóng.

Lục Lê đưa tay sờ tóc cậu rồi cúi đầu nhìn xem cậu có bị ướt không.

Dưới lầu ký túc xá hết sức ồn ào, đều là các học sinh chạy vội vào trú mưa.

Chỉ chốc lát sau hành lang đã đông nghịt học sinh dựa vào lan can ngắm mưa.

Khương Nghi trả áo khoác cho Lục Lê, vừa ngước mắt lên đã thấy Trần Triệu trên hành lang ký túc xá đối diện cách đó không xa.

Ký túc xá ở căn cứ huấn luyện quân sự có dạng hành lang, Trần Triệu chống tay lên lan can nhìn chằm chằm Khương Nghi qua màn mưa mịt mù.

Khương Nghi mở to mắt, trong cơn mưa trắng trời chợt nhớ lại câu nói của Trần Triệu: "Lúc nhỏ bọn mình từng gặp nhau rồi đấy."

Hình như đúng là cậu và Trần Triệu đã từng gặp nhau khi còn bé.

Hôm đó trời cũng đổ mưa như hôm nay, mưa rơi tầm tã, cậu mặc quần yếm ngồi trên băng ghế dài ngoài lớp đấu kiếm chờ Arno, chờ một hồi thì ngủ thiếp đi.

Hình như có một cậu bé tới bắt chuyện với cậu.

Nhưng Khương Nghi bé nhỏ đang ngủ mơ màng chỉ nhìn hắn một cái rồi lắc đầu không nói gì nữa.

Thấy Khương Nghi nhìn thật lâu về một hướng cách đó không xa như đang miên man suy nghĩ gì đó, Lục Lê cũng nheo mắt nhìn về hướng kia.

Vừa ngước mắt lên thì thấy Trần Triệu bị hắn đánh bầm mặt mũi, hốc mắt xanh lè cách đó không xa.

Lục Lê: "......"

Hắn chột dạ đưa tay trùm áo khoác che đầu Khương Nghi rồi kéo cậu về phòng lau tóc.

Trong ký túc xá, Khương Nghi ngồi trên ghế, Lục Lê đứng sau lau tóc cho cậu, cậu quay đầu lại nói: "Hình như hồi nhỏ tớ gặp Trần Triệu rồi thì phải."

Lục Lê dừng tay lại: "Lúc nào cơ?"

Khương Nghi ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Hồi nhỏ có một lần cậu học đấu kiếm, tớ ở ngoài chờ cậu tan học. Nhưng đã lâu lắm rồi, chắc cậu không nhớ đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...