🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 42: 42

Lục Lê ngồi một mình trước hàng rào nửa tiếng.

Ánh chiều tà phía xa như vàng nóng chảy, tiếng ồn ào náo động mơ hồ rút đi như thủy triều.

Trong sự tĩnh mịch dài dằng dặc, hắn nhìn tới vũng nước nhỏ cách đó không xa.

Căn cứ huấn luyện quân sự đã có từ lâu đời, chỗ đất trũng kia chắc bị đá đè lõm nên cứ đến mùa mưa thì lại đọng đầy nước đục ngầu.

Lúc nhỏ Khương Nghi rất thích ngắm vũng nước khi trời mưa.

Cậu hết sức quan tâm đến vũng nước, khi nào đầy lên, khi nào tràn ra, Khương Nghi thường ngồi trên ghế nhìn không rời mắt.

Cảm xúc trong lòng Lục Lê lăn tăn sóng sánh hệt như vũng nước, tràn ngập cõi lòng như sắp tràn ra.

Hắn nghĩ thầm thảo nào trước đây Trình Triều muốn chen vào giữa hắn và Khương Nghi.

Thảo nào Trình Triều nhìn thấy dấu vết sau gáy Khương Nghi lại phản ứng mạnh như vậy.

Thảo nào hôm qua Trần Triệu chỉ ở ký túc xá của họ một buổi tối đã phát hiện ra tình cảm bất thường của hắn đối với Khương Nghi.

Tình cảm hắn dành cho Khương Nghi đã sắp đầy tràn, tựa như nước sôi trào bị nắp thủy tinh đậy kín nhưng vẫn không sao ngăn được hơi nước bốc lên, thậm chí còn lật ngược nắp thủy tinh, trong lúc sôi trào văng ra không ít bọt nước nóng rẫy.

Người bên ngoài chỉ cần nghe tiếng ngoái đầu lại sẽ bị nước sôi bắn tung tóe làm giật nảy mình.

Trần Triệu cứ tưởng hắn sẽ hoảng loạn vì câu không bình thường kia, thậm chí là chật vật chạy trốn, tự cho là mình phát hiện được bí mật gì ghê gớm lắm của hắn.

Lục Lê liếm khóe môi bị rách, tinh thần trở nên phấn chấn trong cơn đau rát.

Hắn tự nhủ: "Không bình thường......"

Một giây sau, hắn đột nhiên bật cười rồi lầm bầm một câu.

Mẹ nó chứ không bình thường.

Trên đời chẳng có đạo lý nào như vậy cả.

Nếu thích một người, đối tốt với một người là không bình thường thì còn có gì bình thường nữa đây?

———

Chạng vạng tối, hoàng hôn dần buông xuống cuối trời, ánh tà dương từ từ tan biến, những tia sáng cuối cùng bị nuốt chửng, đường chân trời mờ ảo không còn rõ nét.

Tiệm tạp hóa.

Thiếu niên có mái tóc vàng óng dán miếng băng cá nhân trên xương tay đang khom người cẩn thận tìm kem trong tủ đông.

Chủ tiệm tạp hóa vẫn nhớ rõ nam sinh tóc vàng này, dù sao bao năm nay cô chủ cũng mới lần đầu gặp học sinh mua sạch nước mơ trong tiệm như vậy.

Lục Lê khom lưng tìm kem vị sô cô la trắng mà Khương Nghi thích trong tủ đông của tiệm tạp hóa.

Nhưng chắc vì hắn tới chậm nên kem trong tủ lạnh đã không còn vị sô cô la trắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...