🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 41: 41

Trần Triệu chẳng hiểu ra làm sao.

Lục Lê trước mặt cứng đờ lùi lại mấy bước, đám người phía sau hắn cũng ăn ý lùi theo, dè chừng giữ một khoảng cách nhất định với Trần Triệu.

Hắn chưa bao giờ thấy Lục Lê luôn ngông cuồng kiêu ngạo trong lớp đấu kiếm có bộ dạng này cả, cứ như trước mặt hắn có hồng thủy mãnh thú không bằng.

Sau đó Trần Triệu nghe thấy một giọng bình tĩnh vang lên sau lưng—— "Ai động vào xếp hình của tớ đấy?"

"......"

Cả phòng im phăng phắc, hắn thấy mấy người trước mặt vội vã lắc đầu nguầy nguậy, một giây sau năm ngón tay đồng loạt chỉ vào hắn.

Mí mắt Trần Triệu máy một cái, trong lòng đột nhiên giật thót, không hiểu sao có một dự cảm xấu.

Hắn quay đầu thấy Khương Nghi quàng khăn trắng trên cổ đứng sau lưng mình như bóng ma, cậu hỏi khẽ: "Mảnh cuối cùng là cậu ghép vào đấy à?"

Mắt Khương Nghi rất đẹp, đuôi mắt hẹp dài xếch lên, con ngươi đen láy trong veo, nhưng giờ này khắc này đôi mắt đen láy kia đang nhìn xoáy vào hắn khiến lòng người hốt hoảng.

Trần Triệu cảm thấy sau gáy lạnh toát, bất tri bất giác trở nên cứng đờ, hồi lâu sau mới gật đầu.

Nửa tiếng sau.

Khương Nghi ngồi trên ghế nhìn chằm chằm Trần Triệu ngồi xổm dưới đất xếp hình, trầm giọng nói: "Mảnh lúc nãy không đúng thứ tự. Gỡ ra xếp lại đi."

Trần Triệu: "......"

Ngay cả ghế hắn cũng không có mà phải ngồi xổm dưới đất, bởi vì ghế dành để đặt bức xếp hình quý báu của Khương Nghi chứ không phải để hắn ngồi.

Hắn đã xếp nửa tiếng mà chỉ mới xong một phần rất nhỏ.

Bởi vì Khương Nghi không chịu được kiểu xếp bừa bãi mà nhất định phải xếp theo thứ tự nhất định từ trái sang phải, cuối cùng là từ dưới lên trên.

Trần Triệu bực bội gỡ ra mảnh xếp sai rồi ngẩng đầu lên, đang định nói chuyện thì nghe thấy Khương Nghi lạnh lùng nói: "Nhìn gì? Xếp mau lên."

"......"

Trần Triệu: "Có nhìn gì đâu......"

Hắn yên lặng cúi đầu tìm mảnh ghép phù hợp trong đám, lật đến khi tay sắp rút gân mới tìm được mảnh đúng thứ tự.

Lục Lê hết sức hả lòng hả dạ, chẳng ai biết rõ hơn hắn quá trình này khủng khiếp đáng sợ cỡ nào.

Lúc nhỏ Arno ương bướng ngỗ nghịch, vì không thích Khương Nghi chơi xếp hình mãi nên một buổi chiều nọ lén lút đẩy thùng đựng tranh xếp hình của cậu ra ngoài, cố gắng xếp hết mấy bức Khương Nghi để lại.

Ba ngày kế tiếp có thể gọi là ác mộng, Khương Nghi cáu kỉnh nhìn chằm chằm Arno gỡ hết toàn bộ tranh xếp hình ra rồi xếp lại từ đầu mà không được sai thứ tự, xếp ròng rã ba ngày làm Arno nôn mửa mật.

Đúng là nôn thật sự.

Xếp xong bức cuối cùng, Arno liêu xiêu vào toilet nôn hết sữa mình uống lúc sáng vào bồn cầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...