🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 39: 39

"Đám huấn luyện viên này cũng thật là, hầy, đã nói bao nhiêu lần rồi, nắng gắt phải cho học sinh vào bóng râm mà không chịu nghe......"

Gió hè oi nồng lướt qua hàng cây, ánh nắng ngoài cửa chớp hắt vào những vệt sáng lưa thưa nhảy nhót.

Trong phòng y tế, bác sĩ mặc blouse trắng thở dài thườn thượt rồi ngẩng đầu lên, thấy nam sinh tóc vàng ngồi lặng trước giường bệnh thì sửng sốt gọi: "Em ơi? Em ơi?"

Lưng nam sinh tóc vàng trước giường bệnh hơi khòm xuống, áo đồng phục huấn luyện ngắn tay bị mồ hôi thấm ướt phác hoạ ra hình dáng cánh tay rắn chắc, giá treo chai nước biển đổ bóng nghiêng xuống gương mặt cúi gằm của nam sinh.

Hắn ngồi im lìm, đôi môi tái nhợt dưới bóng mờ, dường như lồng ngực phập phồng lên xuống theo người nằm trên giường bệnh.

Bác sĩ do dự hỏi: "Em cũng thấy không khỏe à?"

Nam sinh tóc vàng trước mặt đã bế nam sinh tóc đen trên giường bệnh từ sân tập chạy tới đây, lúc đặt nam sinh tóc đen xuống giường bệnh tay hắn còn run bần bật.

Trời nóng như vậy, có khi mình bị cảm nắng cũng không biết.

Nam sinh nặn ra mấy chữ từ trong cổ, nói mình không sao.

Bác sĩ nhìn hắn một lúc lâu, thấy không có gì bất thường vẫn chưa yên tâm nên dặn dò: "Được rồi, nhưng nếu em có chỗ nào khó chịu thì phải nói ra nhé. Đừng để như bạn em, bị say nắng khổ lắm."

Bác sĩ cũng có đứa con cỡ tuổi này, bà nhìn nam sinh tóc đen nhắm mắt nằm trên giường bệnh, nhịn không được khuyên nhủ: "Học sinh các em bình thường phải chú ý rèn luyện sức khỏe nhiều một chút. Học tập quan trọng nhưng sức khỏe cũng quan trọng vậy......"

Ngoài cửa sổ ve kêu râm ran, nam sinh im lặng một lát rồi nói bằng giọng trầm thấp xen lẫn mỏi mệt: "Bạn ấy sinh non nên yếu lắm. Từ nhỏ sức khỏe đã kém rồi. Cha bạn ấy nói lúc mới sinh bạn ấy còn chưa được ký rưỡi nữa."

Bác sĩ yên lặng nhìn nam sinh thiêm thiếp trên giường bệnh, bà có thể nhận ra sức khỏe cậu không tốt lắm, khuôn mặt lộ vẻ xanh xao, nhưng bà không ngờ một đứa trẻ sinh ra chưa đầy ký rưỡi mà có thể nuôi lớn đến chừng này.

Lục Lê không nói tiếp nữa mà rũ mắt lẳng lặng nhìn Khương Nghi trên giường bệnh.

Mái tóc đen của cậu hơi ẩm ướt, tóc mái bị hơi nước bao phủ, đôi môi trắng bệch, sắc mặt tái nhợt, có lẽ vì khó chịu nên lông mày vô thức nhíu chặt.

Đôi mi dài vô thực mệt mỏi khép lại phủ bóng mờ nhạt.

Ban nãy Lục Lê bồng Khương Nghi mới phát hiện lưng cậu rịn đầy mồ hôi lạnh làm tay hắn ướt sũng, trong nháy mắt hắn hoảng loạn đến nỗi tay run bần bật.

Thậm chí đến giờ vẫn chưa bình tĩnh lại mà còn đang khẽ run, phải ghì chặt tay trên đầu gối mới kìm được.

Phòng y tế tĩnh mịch chỉ còn tiếng máy điều hoà không khí rất nhỏ, lũ ve trên ngọn cây ngoài cửa sổ kêu ra rả không biết mệt là gì, sau khi hạ nhiệt, Khương Nghi tỉnh lại trên giường bệnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...