🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 32: 32

Nhà họ Khương.

Khương Nghi đặt úp điện thoại trên bàn, làm bài xong thì đi tắm, đến lúc tắm xong lau tóc mới phát hiện hình như mình đã quên mất gì đó.

Chờ đến lúc nhìn thấy điện thoại trên mặt bàn, Khương Nghi mới nhớ ra tối nay đã chuyển điện thoại sang chế độ im lặng nên không nghe thấy Lục Lê gọi.

Khương Nghi cầm điện thoại ngồi dựa vào ghế đọc tin nhắn, thấy Lục Lê nói đêm nay muốn sang ngủ chung với mình.

Khương Nghi hơi nhíu mày, cậu nhớ hình như dì Lục đã xây tường cao hơn, nếu không mấy ngày nay Lục Lê đã chẳng ngoan ngoãn ngủ ở nhà họ Lục.

Cậu gọi sang, điện thoại lập tức kết nối, đầu dây bên kia còn vang lên tiếng lạch cạch.

Khương Nghi lau tóc, ngờ vực hỏi: "Đêm nay dì cho cậu tới rồi à?"

Người bên kia hình như bị thứ gì làm bực mình nên nóng nảy nói: "Không cho. Đêm nay cậu đừng đóng cửa sổ để tớ trèo tường vào nhé."

Khương Nghi khựng lại rồi do dự nói: "Chẳng phải tường xây lên rồi sao? Hay là cậu đừng đến nữa, đêm hôm khuya khoắt nguy hiểm lắm."

Lục Lê sắp xếp vali, nghĩ thầm nguy hiểm cái bép chứ nguy hiểm, hắn không thể làm chủ nhóm của Khương Nghi chẳng lẽ còn không chui được vào chăn Khương Nghi hay sao?

Nhớ lại tên admin ngu ngục đá mình ra khỏi nhóm kia, âm thanh thu dọn đồ đạc của Lục Lê càng to hơn, hắn ra sức nhồi đồ vào vali rồi giẫm chân lên, thấy nó căng cứng thì rất hài lòng.

Khương Nghi thở dài: "Chừng nào cậu tới?"

Đầu dây bên kia: "Giờ đi nè. Chờ tớ mười phút, đừng chốt cửa sổ nhé."

Dứt lời Lục Lê cúp điện thoại.

Khương Nghi đặt khăn lau tóc xuống ghế rồi mở cửa phòng, nhìn thoáng qua phòng khách không thấy cha Khương đâu, chắc là đang tắm.

Cậu rón rén mở cửa, nhẹ nhàng đóng lại rồi đi ra ngoài.

Mấy phút sau.

Trước tường rào ở sân sau nhà họ Lục, Lục Lê mặc đồ ngủ đẩy vali tới góc tường, giẫm đôi chân dài trên vali rồi nhanh nhẹn trèo lên ngồi xổm trên tường rào.

Bên kia bức tường, Khương Nghi ngửa đầu nhìn Lục Lê trên tường rào lộ vẻ kinh ngạc khi thấy mình, hắn buột miệng hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"

Khương Nghi chân thành nói: "Tới đón cậu nè."

Khương Nghi suy tính độ cao bức tường giây lát, sau đó dang tay khẩn trương nói: "Cậu nhảy xuống đi, tớ đỡ cho."

Lục Lê: "......"

Hắn nhìn thiếu niên gầy gò dưới tường, cảm thấy nếu nhảy xuống thật chắc sẽ đè Khương Nghi mình nuôi bảy tám năm nay dẹp lép.

Lục Lê: "Cậu lùi lại đi, đứng đó không đỡ được đâu."

Khương Nghi dang rộng hai tay, nghe vậy thì lùi lại mấy bước.

"Chưa đủ đâu, phải lùi thêm nữa cơ, lùi năm sáu bước đi."

Khương Nghi quay đầu nhìn khoảng cách rồi băn khoăn hỏi: "Có xa quá không vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...