🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 25: 25

Trong phòng ngủ, Khương Nghi vùi đầu vào gối chứ không nhìn Lục Lê dán công thức toán trên mặt.

Bất kỳ ai trước khi ngủ bị một đôi mắt nhìn chằm chằm, bên trên còn dán công thức toán yêu dấu của mình cũng đều ngủ không ngon cả.

Lục Lê không cho cậu ngủ mà đưa tay nâng mí mắt Khương Nghi lên rồi nghiêm túc nói: "Nhìn công thức đi."

Khương Nghi: "......"

Cậu ngán ngẩm ngẩng đầu lên nhìn Lục Lê dán công thức trên trán nằm cạnh mình.

Lục Lê hết sức hài lòng, nếu ngày nào Khương Nghi cũng nhìn hắn trước khi ngủ thế này, hắn không tin cậu sẽ không mơ thấy mình.

Năm phút sau.

Khương Nghi chăm chú nhìn công thức toán, Lục Lê cũng nhìn vào mắt Khương Nghi với vẻ hơi thất thần.

Lông mi dài thật, muốn nghịch quá.

Trong lòng Lục Lê nhộn nhạo, một lát sau lại cảnh giác tự nhủ không được.

Không được.

Không thể như vậy được.

Lỡ ban đêm lại mơ thấy Khương Nghi thì sao.

Lục Lê vừa định dời mắt đi thì thấy Khương Nghi hơi nghiêng đầu, sau đó bỗng nhiên xích lại gần hắn.

Lục Lê như bị trúng thuật định thân, trơ mắt nhìn Khương Nghi từ từ tới gần mình, trước mặt là đôi mắt nai trong veo đen láy, vì mới tắm xong nên gò má ửng đỏ nhìn rất mềm, đôi môi hồng nhạt mấp máy.

"......"

Hắn không nghe rõ Khương Nghi nói gì, yết hầu nhấp nhô, vừa định mở miệng thì bị Khương Nghi vỗ đầu.

"Tớ nói công thức của cậu sai rồi kìa, cậu ngẩn người làm gì?"

Khương Nghi nghiêm túc nhìn hắn: "Cậu đi học chép bài kiểu gì thế?"

Lục Lê sững sờ, vô thức nói: "Hả?"

Khương Nghi nghiêm mặt: "Chắc trong lớp không chịu tập trung nghe giảng chứ gì?"

Lục Lê: "......"

"Cậu đã hứa với tớ dù không học chung lớp cũng sẽ tập trung nghe giảng mà."

Khương Nghi càng nghĩ càng thấy sự việc nghiêm trọng.

Công thức dán trên trán Lục Lê thế mà lại sai.

Chưa biết chừng ở nơi cậu không thấy được, ngày nào Lục Lê cũng ngủ gật trong lớp cũng nên.

Khương Nghi lập tức vén chăn lên rồi nghiêm mặt bảo Lục Lê: "Tới thư phòng để tớ giảng lại cho cậu phương pháp biến đổi chính xác của công thức kia. Nội dung này quan trọng lắm, sau này còn phải áp dụng nữa đó, nếu giờ cậu không nắm rõ thì mai mốt sẽ rất khó sửa."

Thấy Lục Lê sững sờ trên giường, Khương Nghi nghiêm giọng: "Xuống giường nhanh lên."

Lục Lê: "......"

Khương Nghi nắm tay Lục Lê kéo hắn xuống giường: "Mau lên——"

Thư phòng bật đèn sáng trưng, Lục Lê hoang mang ngơ ngác, rõ ràng hắn muốn để Khương Nghi mơ thấy mình cơ mà, sao kết quả lại biến thành hai người ngồi trong thư phòng, hắn và sách toán mắt to trừng mắt nhỏ thế này?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...