🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 22: 22

Lớp quốc tế.

Lục Lê chống tay lên bàn lơ đãng tung hứng một lọ thuốc nhỏ, đôi mắt xanh nhạt vô thần như đang mải suy nghĩ gì đó.

Tần Lan ngửa ghế ra sau, thấy Lục Lê hiếm khi thất thần như vậy thì hỏi hắn xảy ra chuyện gì.

Lục Lê không trả lời mà sắc mặt hơi kỳ lạ, hồi lâu sau mới quay sang hỏi Tần Lan: "Cậu có ngứa răng không?"

Tần Lan: "??? Gì vậy trời?"

Lục Lê suy nghĩ một lát rồi đổi cách hỏi: "Có khi nào cậu cực kỳ thèm cắn thứ gì đó không?"

Tần Lan lắc đầu thật thà đáp: "Không."

Hắn nói thêm: "Nhưng chó nhà tớ thì có đấy."

Lục Lê: "......"

Hắn xụ mặt đuổi Tần Lan biến đi, Tần Lan cười hì hì: "Uống nhầm thuốc gì mà quạu thế hả?"

Lục Lê ném lọ thuốc trên tay về phía hắn rồi dựa lưng vào ghế, đôi chân dài duỗi ra dưới gầm bàn, nhìn có vẻ hơi bực bội.

Tần Lan chụp lấy lọ thuốc, còn tưởng đây là thực phẩm chức năng bổ sung canxi gì đó, dù sao bây giờ Lục Lê đã cao gần mét tám, thân hình dần phát triển theo hướng vai rộng eo hẹp, trong đám học sinh cấp hai hoặc là lùn tịt hoặc là gầy nhom thật chẳng khác nào hạc giữa bầy gà.

"Bổ sung kẽm?"

Tần Lan nhìn lọ thuốc tặc lưỡi: "Sao phải bổ sung kẽm thế?"

Sắc mặt Lục Lê lộ vẻ cổ quái, im lặng không nói gì.

Cũng đâu thể nói vì từ nhỏ đến lớn hắn hay cắn Khương Nghi nên phải bổ sung kẽm được.

Tần Lan suy nghĩ một lát rồi nói: "Thôi, nếu là cậu uống thì chắc không sai được đâu."

Cả đám bọn họ đều ghen tị với chiều cao và dáng người của Lục Lê nên ngày nào cũng ra sức uống sữa và canxi để hòng có được vóc dáng như hắn.

Tần Lan trả lọ thuốc cho Lục Lê rồi đắc ý nói: "Về nhà phải bảo mẹ tớ mua cho một lọ mới được."

Lục Lê liếc hắn với vẻ kỳ quái, sau đó thốt ra một câu: "Thứ này chẳng có tác dụng gì đâu."

Đúng là vậy thật.

Hắn đã uống gần một tuần mà mỗi đêm ôm Khương Nghi vẫn thèm cắn như xưa, mà hình như còn thèm hơn trước kia nữa.

Trước đây hắn cắn Khương Nghi chỗ nào cũng được, có khi cậu làm bài tập lâu quá nên mặc kệ hắn, hắn nghịch tay Khương Nghi rồi cắn một cái, có khi chơi đùa với Khương Nghi lại cắn cằm cậu, hơn nữa chỉ cắn chút xíu đã thấy thỏa mãn, tựa như cố tình làm loạn để người khác chú ý vậy.

Nhưng giờ thì khác.

Hắn đặc biệt muốn cắn một vài chỗ của Khương Nghi, chẳng hạn như cần cổ bị tóc đen che khuất, yết hầu, vành tai, cứ muốn cắn mãi thôi, nhưng hắn cảm thấy mình cũng không nỡ cắn quá mạnh.

Tiếc là Khương Nghi không cho nữa.

Lục Lê liếm môi, tiếc nuối nghĩ thầm lớn lên Khương Nghi hết dễ dụ rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...