🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 20: 20

Bảy giờ tối.

Hoàng hôn màu tím vàng bao trùm cả dinh thự nhà họ Lục giữa sườn đồi, mái ngói cao vút của tòa nhà theo lối kiến trúc Châu Âu được nhuộm trong sắc vàng lung linh.

Giữa thành phố S tấc đất tấc vàng, dinh thự xa hoa này chiếm diện tích hơn sáu ngàn mét vuông, đứng trên sân thượng rộng rãi phía sau có thể thấy được toàn cảnh thành phố.

Cánh cổng chạm trổ bằng sắt đen từ từ mở ra, bầu không khí trong chiếc xe màu đen trở nên căng thẳng.

Khương Nghi ưỡn lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm trang, dè dặt hỏi: "Tớ nhớ hình như hôm nay dì ở nhà đúng không?"

Cặp chân dài của Lục Lê tùy ý gác lên người cậu, lười biếng nói: "Không đâu. Hôm nay mẹ tớ đi mua sắm với hội chị em rồi, yên tâm đi."

Khương Nghi lo lắng ôm cặp sách, ngờ vực hỏi: "Thật không?"

Lục Lê: "Lừa cậu thì tớ làm chó con."

"Chú Khương cũng đi công tác với cha tớ rồi, đến ngày mười tám mới về, đêm nay cậu đừng hòng lén lút chạy về nhà ngủ một mình."

Khương Nghi thở phào một hơi, nghe Lục Lê nói thế thì lẩm bẩm: "Tớ về nhà mình ngủ sao lại thành lén lút chạy về chứ, nghe cứ như ăn trộm vậy......"

Lục Lê giả điếc rồi càm ràm với cậu chiều nào lớp chọn cũng học bù quá lâu, tan học trễ ơi là trễ, ngày nào cũng vậy lỡ học sinh đói chết thì sao.

Khương Nghi: "Vẫn ổn mà, chỉ học thêm một tiếng thôi, không đói chết được đâu."

Lục Lê hừ lạnh, rõ ràng là không hề đồng tình.

Chiếc xe màu đen từ từ dừng lại, hai người xuống xe rồi sóng vai nhau đi qua cửa vòm dát vàng vào đại sảnh.

Đại sảnh rộng lớn xa hoa lộng lẫy, đèn chùm pha lê óng ánh chiếu xuống người phụ nữ ngồi cạnh bàn ăn dài.

Người phụ nữ có nhan sắc vô cùng diễm lệ, khí chất trang nhã, mái tóc dài vàng óng được búi cao, đôi môi khẽ nhếch, gương mặt có rất nhiều nét giống Lục Lê, đẹp không gì sánh nổi.

Bà dựa vào ghế ngắm nghía bộ móng tay màu đỏ sáng lấp lánh của mình, trước mặt là một bàn đồ ăn phong phú nhìn hết sức ngon lành.

Khương Nghi cứng đờ tại chỗ, chân khựng lại, Lục Lê trước mặt cậu cũng đứng sững.

Nghe thấy động tĩnh, ánh mắt mẹ Lục đang ngả người trên ghế lập tức lóe sáng, bà ngẩng đầu lên rồi bật dậy chạy nhanh tới hớn hở nói: "Cục cưng dễ thương! Có nhớ dì không nè?"

Lục Lê đeo cặp của Khương Nghi, vừa mở miệng thì nghe thấy mẹ ruột vui vẻ bảo mình: "Arno tránh ra coi, đừng có cản đường chứ."

Lục Lê nghiêng người hờ hững nhìn người phụ nữ ôm chầm lấy Khương Nghi rồi vui vẻ chà xát: "Bé ngoan đúng là càng lớn càng xinh mà!"

Đầu Khương Nghi bị ôm chặt, gượng gạo nói: "Dì cũng càng ngày càng đẹp đấy ạ."

Mẹ Lục cười buông cậu ra rồi véo má Khương Nghi một cái: "Sao lại gầy thế hả?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...