🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 19: 19

Tiếng reo hò văng vẳng trên sân tập vẫn chưa tan đi, tiếng ve kêu râm ran hòa vào làn gió oi bức.

Trên con đường cỏ mọc xanh rì dẫn đến sân tập, một thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng đang đứng trước máy bán nước tự động.

Cậu khom lưng lấy chai nước suối ở ngăn dưới để lộ phần gáy trắng nõn, tóc đen mềm mại lòa xòa phía trên càng làm nổi bật vẻ thanh mảnh trắng trẻo.

Khương Nghi cầm chai nước đứng dậy, chỉ tích tắc sau đã bị một bàn tay nóng rực dễ dàng chụp gáy, sau khi vuốt nhẹ mấy cái thì cả người đều bị ôm đi.

Người kia cao lớn hơn cậu rất nhiều, hình như mới vận động mạnh nên nhiệt độ cơ thể rất cao, cổ tay đeo băng bảo vệ thỉnh thoảng cọ xát vào gáy cậu hơi nhột.

Khương Nghi bị ôm tới tận toilet.

Cửa phòng vệ sinh đóng rầm một tiếng, chiếc khăn trắng tinh trên đầu Khương Nghi bị kéo xuống.

Khương Nghi mở to mắt nhìn nam sinh kiêu ngạo lạnh lùng trước mặt, mái tóc màu vàng óng hơi ẩm ướt, đôi mắt màu xanh nhạt nhìn xuống cậu từ trên cao, môi mỏng mím chặt lộ ra vẻ âm trầm.

Hắn bóp gáy Khương Nghi rồi nhìn cậu chằm chằm: "Sao không đến xem tớ đấu bóng?"

Khương Nghi suy nghĩ giây lát, vừa định mở miệng thì nghe Lục Lê lạnh lùng nói: "Đừng bảo tớ vì cậu bận mua nước nên bỏ lỡ cả trận đấu đấy nhé."

Khương Nghi: "......"

Cậu xoa mũi thành thật nói khẽ: "Quên mất."

Lục Lê cười lạnh một tiếng rồi nghiến răng nghiến lợi nói: "Sao không thấy cậu quên giải đề hả?"

Ngày nào cũng giải đống đề vớ vẩn kia, giải đến nỗi ngay cả hắn thi đấu cũng quên béng.

Khương Nghi chớp mắt hỏi: "Đấu thắng không?"

Lục Lê hờ hững đáp: "Thua rồi."

Khương Nghi giật mình mở to mắt.

Lục Lê tiếp tục lạnh mặt nói: "Thua nên bị người ta chỉ vào đầu mắng rác rưởi, thua nên tớ bị cả trường ném vỏ chai, thua nên tớ bị huấn luyện viên mắng cho một trận."

Khương Nghi thảng thốt: "Lớp 8 chơi giỏi vậy sao?"

Cậu lẩm bẩm: "Tớ nhớ rõ ràng Ứng Trác Hàn nói lớp cậu ấy chơi bóng không giỏi lắm mà......"

Sau đó Khương Nghi vỡ lẽ ra Lục Lê đang nói lẫy nên ngước mắt nhìn hắn, quả nhiên Lục Lê đã sắp tức điên lên.

Lục Lê nắm gáy cậu nghiến răng nghiến lợi nói: "Trong lòng cậu nghĩ tớ chơi bóng tệ vậy sao?"

Khương Nghi lập tức nói đâu có.

Lục Lê càng nghĩ càng tức, hắn giật khăn trắng xuống nhét vào ngực Khương Nghi rồi trừng cậu nói: "Lau mồ hôi cho tớ đi."

Khương Nghi: "......"

Cậu thấy trán người trước mặt đã khô ráo nên thành thật ngây ngô nói: "Chẳng phải lau sạch rồi sao?"

Lục Lê hung dữ nói: "Cậu cứ kệ tớ. Có biết cảm giác nghi thức là gì không hả?"

Mặc dù Khương Nghi không hiểu lắm nhưng vẫn nghiêm túc cầm khăn lau mồ hôi không hề tồn tại cho Lục Lê.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...