🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 17: 17

Đám tiểu tùy tùng của Ứng Trác Hàn phát hiện dạo này đại ca cũng thành tùy tùng như mình luôn rồi.

Nhưng đối tượng lại là cậu bạn ngồi bàn sau chẳng biết đến từ nhà trẻ ở xó nào kia.

Đám tiểu tùy tùng vắt hết óc cũng nghĩ không ra Ứng Trác Hàn muốn làm gì nên hấp tấp đi theo hắn làm tùy tùng cho Khương Nghi.

Thế là chiều nào cũng có một đám người vây quanh bàn học Khương Nghi, có Ứng Trác Hàn, có tiểu tùy tùng của Ứng Trác Hàn, còn có Arno thường xuyên xụ mặt nữa.

Là con lai duy nhất trong khối lớp một, lúc đầu Arno tóc vàng mắt xanh rất được chú ý, nhưng vì sau lưng Khương Nghi luôn có một đám tùy tùng lớn tùy tùng nhỏ đi theo nên dần dà cậu còn nổi tiếng hơn cả con lai Arno.

Khai giảng chưa bao lâu, cả khối lớp một đều đồn đại nhà cậu bạn tóc đen xinh đẹp lớp 1/1 có ông chủ lớn, ngày nào cũng có mười tám vệ sĩ kè theo bảo vệ, ngay cả khi vào nhà vệ sinh cũng có người canh cửa.

Thái tử chân chính Arno chẳng hề dị nghị chuyện này mà mỗi ngày vội vàng nấu nước nóng gọt bút chì cho Khương Nghi, lắm lúc còn phụng phịu hờn dỗi vì Khương Nghi không gọt bút chì cho hắn mà gọt cho Ứng Trác Hàn.

Mới đầu cha Khương còn sợ Khương Nghi vào trường tiểu học thí điểm sẽ bị đối xử bất công hoặc có cảm giác chênh lệch vì hoàn cảnh gia đình thua xa các bạn học chung quanh.

Dù sao tiểu học thí điểm tuyển chọn rất khắt khe, nếu không nhờ Lục gia thì Khương Nghi đã chẳng vào nổi.

Mỗi lần ông hỏi Khương Nghi học ở trường thế nào, cậu đều ngoan ngoãn nói vui lắm, thầy cô và các bạn học cũng rất tốt. Mặc dù nghe Khương Nghi nói vậy nhưng cha Khương vẫn lo lắng, sợ cậu vốn hiểu chuyện từ nhỏ không muốn ông buồn nên giấu đi.

Cho đến lúc cha Khương họp phụ huynh.

Từ lúc bước vào lớp với bảng tên cha Khương Nghi đeo trên ngực, ông thấy một đám trẻ con háo hức ùa đến trước mặt mình như sài lang hổ báo thấy đồ ăn, giành nhau kéo ghế cho ông rồi ríu rít ân cần giới thiệu tên mình với ông.

"Chào chú Khương, cháu tên Lỗ Hoàn, là bạn học của Khương Nghi......"

"Chú Khương chú Khương, cháu tên Dịch Hàn......"

Trong đó có một cậu bé tóc quăn nhiệt tình kích động nhất, dõng dạc nói lớn với ông: "Chào chú Khương! Cháu tên Ứng Trác Hàn! Là bạn thân với Khương Nghi ạ......"

Cha Khương chẳng hiểu ra sao nên chỉ có thể gượng cười nói: "Chào cháu chào cháu......"

Cậu bé tóc quăn càng thêm phấn khích, thao thao bất tuyệt nói oang oang: "Chú Khương! Khương Nghi ở trường học giỏi lắm! Điểm cao ơi là cao, văn một trăm điểm, toán cũng một trăm điểm......"

Lục Đình ngồi cạnh nhìn Arno xụ mặt nói một câu nịnh bợ bằng tiếng Anh.

Các phụ huynh khác trong lớp đều kinh ngạc nhìn cha Khương như đang tự hỏi rốt cuộc vị phụ huynh này có lai lịch gì mà được nhiều học sinh chào đón như vậy.

Cha Khương cứng đờ ngồi trên ghế, cũng muốn biết mình có lai lịch gì mà được lũ trẻ nhìn như con nhà giàu này tâng bốc đến vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...