🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 104: 104

Khương Nghi đã chơi xong hai ván Anipop mà hai nhà tạo mẫu bên cạnh vẫn đang cầm lược và kéo huơ tay múa chân, hình như còn đang bàn bạc với nhau để thống nhất kiểu tóc.

Cậu hơi băn khoăn, cảm thấy hai nhà tạo mẫu trước mặt có vẻ trịnh trọng quá rồi.

Ai ngờ vừa quay đầu nhìn Ứng Trác Hàn, cậu phát hiện hắn nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn gật đầu phát biểu ý kiến của mình.

"Không đúng, các anh phải hướng tới sự tao nhã hiểu không?"

"Ừ, đúng đúng đúng, chính là cảm giác này nè."

Khương Nghi không hiểu lắm, chỉ biết sau khi xác định được kiểu tóc, bốn nhà tạo mẫu xúm lại bắt đầu tạo kiểu cho cậu.

Làm tóc xong, Ứng Trác Hàn lượn quanh Khương Nghi hai vòng, hắn hài lòng vung tay lên nạp thêm tám ngàn tám vào thẻ hội viên của mình.

Trong gương phản chiếu ánh đèn sáng ngời, thanh niên mặc vest trắng có dáng người thẳng tắp, tóc mái chải ngược lộ ra gương mặt cực kỳ thanh tú, làn da trắng sứ, đường cong từ xương mày đến sống mũi rõ ràng thanh thoát, đuôi mắt hẹp dài hơi xếch lên, đôi mắt to tròn đen láy, hàng mi dài rậm, xinh đẹp đến bức người.

Khi Khương Nghi đứng trước gương cúi đầu sửa lại nơ áo vest, người trong tiệm liên tục ngoái đầu nhìn cậu.

Sau khi lên xe thể thao của Ứng Trác Hàn, Khương Nghi ngồi ở ghế phụ nhìn chiếc xe lao vun vút trên con đường ven biển.

Thời tiết rất đẹp, bầu trời mênh mông không một gợn mây, xanh thẳm như hòa vào biển cả bao la.

Trên đường đi, Ứng Trác Hàn có vẻ hơi khẩn trương, trong lúc chờ đèn đỏ, hắn liên tục quay đầu nhìn Khương Nghi, lúc thì càm ràm gió biển mạnh quá, lúc thì xúc động vô cớ, lải nhải nói tên rùa thúi Lục Lê kia đúng là có số hưởng mà.

Cũng chẳng biết đang mắng gì nữa.

Có lẽ mười mấy năm qua hai người chưa bao giờ hợp nhau cả.

Khương Nghi nở nụ cười.

Cậu gác tay lên cửa xe, khuôn mặt xinh đẹp bức người rạng rỡ dưới nắng, ánh mắt lướt qua mặt biển gợn sóng lăn tăn phía xa, con đường thẳng tắp ven biển rất vắng vẻ, chỉ có tiếng gầm rú của siêu xe vang lên.

Khương Nghi nhắn tin cho Lục Lê.

Cậu nói hôm nay sẽ đi chụp ảnh với Ứng Trác Hàn trên du thuyền ở bờ biển.

Cậu còn nói mình mặc bộ vest trắng rất vừa người, làm tóc gần một tiếng đồng hồ, cảm thấy lần này Ứng Trác Hàn làm bài tập rất kỳ công.

Khương Nghi nghĩ ngợi rồi lại cúi đầu nhắn thêm một tin —— "Tiếc thật đó."

Bởi vì sáng nay Lục Lê nói phải đi công tác ở thành phố A, chắc vài ngày nữa mới về.

Có lẽ hôm nay họ không gặp nhau được rồi.

Lục Lê trả lời cậu rất nhanh.

Hắn nói: "Đúng là tiếc thật đấy."

Khương Nghi lại nghiêm túc an ủi hắn: "Không sao đâu, còn lần sau mà."

Lần sau thể nào hắn cũng thấy thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...