🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 103: 103

Đêm hè ve kêu không ngớt.

"Mặc vest à? Được rồi, khi nào chụp vậy?"

Trong phòng ngủ nhà họ Khương, Khương Nghi vừa lau tóc vừa nghe Ứng Trác Hàn nói qua điện thoại, cậu lưỡng lự hỏi: "Phải chụp trên du thuyền sao?"

Ứng Trác Hàn ở đầu dây bên kia vội nói: "Ừ, lần này phải chụp ảnh trên du thuyền."

Dứt lời, hắn khẩn trương hỏi: "Sao thế, mấy ngày tới cậu không tiện à? Hay là không rảnh?"

Khương Nghi chống cằm tì tay lên bệ cửa sổ nhìn ánh đèn mơ hồ phía xa, cậu nhoẻn miệng cười, hàng mi dài rậm cong vút phủ bóng mờ ảo dưới ánh trăng.

Cậu trả lời rành mạch: "Rảnh chứ."

Đầu dây bên kia, mấy người không dám thở mạnh liếc nhau rồi thở phào nhẹ nhõm, tim vọt lên cổ lại hạ xuống.

Gió đêm lướt qua ngọn cây cuốn theo mùi hoa dành dành, Khương Nghi chống tay trên bệ cửa sổ nghe Ứng Trác Hàn nói với mình: "Ừ, vậy mấy ngày nữa tớ đem quần áo cho cậu. Hôm chụp ảnh tớ tới đón cậu nhé."

Khương Nghi cười nói: "Ừ."

Chợt nghĩ đến chuyện gì, cậu lại do dự nói: "Quần áo lần này......"

Áo len và quần jean rách lần trước không chỉ để lại ký ức sâu sắc cho Lục Lê mà cho cả cậu nữa.

Lúc chụp ảnh Ứng Trác Hàn còn háo hức hỏi cậu có thể xé lỗ rách trên quần jean rộng hơn không.

Khi Khương Nghi chụp ảnh đã thấy đùi lạnh lẽo, do dự một hồi vẫn gượng gạo nói đừng xé.

Còn xé thêm nữa đừng nói là về quê bà nội cậu nhìn không quen mà chính cậu cũng nhìn không quen.

Ứng Trác Hàn đành phải tiếc nuối coi như thôi.

Nghe Khương Nghi nói, Ứng Trác Hàn như sợ cậu không đồng ý nên vỗ ngực cam đoan: "Cậu cứ yên tâm......"

"Chắc chắn lần này sẽ không giống lần trước đâu, bảo đảm bộ vest đàng hoàng lắm."

Khương Nghi thở phào nhẹ nhõm rồi cười nói: "Ừ."

Sau khi cúp máy, Khương Nghi tiện tay đặt điện thoại cạnh bàn học rồi lau tóc, nhìn ánh đèn nhà họ Lục mơ hồ phía xa, gió đêm lướt qua tóc mềm ẩm ướt của cậu.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng nào đó, nghe chiếc điện thoại đặt giữa bàn "bíp" một tiếng ngắt máy, mấy người đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm điện thoại lập tức vỗ tay reo hò, bầu không khí trở nên sôi trào.

Chung Mậu hớn hở vỗ vai người bên cạnh: "Đệt, chú mày được phết đấy! Chẳng có chút sơ hở nào luôn!"

Ứng Trác Hàn huýt sáo rồi dựa vào ghế rung đùi, trầm giọng nói như ông cụ non: "Chứ sao......"

"Các cậu không thấy tớ và Khương Nghi thân nhau cỡ nào à......"

"Từ nhỏ cậu ấy đã sợ tớ không chịu học sẽ không lấy được bằng tốt nghiệp, tớ nói chụp ảnh tác phẩm nộp trước sẽ được cộng thêm điểm, kiểu gì cậu ấy cũng đồng ý thôi......"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...