🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi

[Đam Mỹ] Vợ mình mình nuôi


Chương 101: 101

Một người một chó giằng co trước cửa.

Một con rùa chậm chạp bò trên sàn.

Khương Nghi "a" một tiếng rồi khom người nhặt con rùa lên, vừa ngẩng đầu thì phát hiện mắt xanh lớn và mắt xanh nhỏ đang gườm nhau.

Chó con mắt xanh cảnh giác nhe răng gồng mình nhìn Lục Lê đứng ở cửa.

Trên mặt Lục Lê chẳng có cảm xúc gì, thân hình cao gần mét chín hắt bóng xuống sàn bao trùm chó con đi chập chững trước mặt.

Chó con còn chưa to bằng giày hắn không hề sợ hãi mà tiếp tục nhe răng với hắn.

Mười phút sau.

Khương Nghi ôm chó con ngồi trên ghế salon, cậu khoanh chân hớn hở nói: "Cậu nhìn này, mắt nó giống hệt cậu vậy."

Lục Lê nghiêm mặt không nói lời nào mà chỉ cắt rau trong bếp.

Chó con nằm trong lòng Khương Nghi cực kỳ ngoan, ngoẹo đầu sủa một tiếng rồi dụi vào má cậu khiến vẻ mặt Khương Nghi vô cùng dịu dàng, hai mắt cong cong, lúm đồng tiền nhỏ như ẩn như hiện trên má.

Cậu cũng cúi xuống dụi đầu chó con mượt như nhung, nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Nó cũng giống cậu hồi nhỏ nữa."

Lục Lê đập dập một củ tỏi, nghĩ thầm thà nói con rùa bơi oàm oạp trong bể nước giống mình còn hơn.

Khương Nghi co chân lại, ngón tay bị chó con gặm, cậu nói: "Đàn em bảo tìm thấy nó khi trời đang mưa. Lúc đó nó bị vứt ở bồn hoa, nhìn khoảng bốn năm tháng tuổi, toàn thân ướt sũng, mắt cũng không mở ra được, chỉ biết nấp dưới bồn hoa tránh mưa thôi."

Cậu mỉm cười rồi nhẹ giọng nói: "Đàn em còn cho tớ xem ảnh chụp hôm đó nữa."

Lục Lê đang cắt rau trong bếp chợt dừng lại.

Khương Nghi sờ mũi chó con, thấy nó ngoẹo đầu tròn xoe mắt phơi bụng ra thì cười nói: "Cậu còn nhớ lần đầu tụi mình gặp nhau hồi bé không? Khi thấy tấm hình kia, tớ lập tức nhớ lại lần đầu tiên tụi mình gặp nhau."

Cũng là mắt xanh, nấp dưới bồn hoa, trời mưa làm toàn thân ướt đẫm, ánh mắt hết sức hung dữ.

Đàn em mềm lòng đem chó con về rồi đưa tới bệnh viện thú y khám, vì đã nuôi rất nhiều mèo con và chó con, hơn nữa chú chó này thuộc giống chó lớn nên đành tìm người khác nhận nuôi.

Sau khi biết Khương Nghi muốn nuôi thú cưng thì hỏi cầu may, còn lấy ảnh ra cho cậu xem.

Khương Nghi vừa thấy tấm hình chụp ngày mưa hôm đó thì lập tức nhớ tới Arno hồi nhỏ.

Sau đó chó con mắt xanh này theo cậu về nhà.

"......"

Lục Lê không lên tiếng, hắn quay đầu nhìn chó con ngoắc đuôi trên ghế salon, đặt dao phay trong tay xuống rồi đi tới tủ lạnh.

Khương Nghi nghịch chân chó con, ngẩng đầu lên thấy Lục Lê lấy từ tủ lạnh ra một hộp ức gà tươi.

Sau đó nghiêm mặt bắt đầu làm đồ ăn dặm cho chó.

Ăn cơm tối xong, trước khi tắm Khương Nghi bế chó con đặt cạnh Lục Lê để một người một chó bồi đắp tình cảm.

Lục Lê lạnh lùng cao ngạo gật đầu rồi săm soi ngắm nghía chó con nhờ giống hắn nên mới được vào nhà này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...