Đúng là Ứng Trác Hàn không nỡ thiết kế thêm mấy miếng vải cho chiếc quần.
Thậm chí ngay cả áo len hồng Khương Nghi mặc hắn cũng không nỡ cắt thêm một khúc vải.
Lục Lê trơ mắt nhìn Khương Nghi mặc áo len hồng cúi nhìn điện thoại, dường như tìm được gì đó nên nghiêng người nghển cổ nhìn sang hướng khác trong đám đông.
Áo len hồng cổ rộng xếch lên để lộ một phần vai lưng trắng đến lóa mắt, tóc đen che khuất gáy, sau cổ rũ xuống một đoạn dây chuyền bạc không dài không ngắn.
Đoạn dây chuyền kia như sợi xích bạc đung đưa trên sống lưng ưu mỹ theo từng bước chân, mơ hồ len lỏi vào sâu trong áo len hồng.
Áo len mềm mại tôn lên thân hình tuyệt đẹp như tác phẩm ký hoạ cơ thể hoàn mỹ nhất.
Khương Nghi nhìn biển người mênh mông trước mặt, vừa đi tới trước hai bước thì bị ai đó kéo một cái làm cậu không nhấc chân được nữa.
Cậu cúi đầu thấy Lục Lê lạnh mặt đứng sau lưng mình, ngón tay móc vào lỗ rách quần jean rộng thùng thình.
Người có vẻ là trợ lý đứng sau lưng Lục Lê lộ ra vẻ mặt bị sốc, tựa như không tin nổi Tiểu Lục tổng ở công ty chửi mắng còn lợi hại hơn cả cha mình lại là người như vậy.
Vừa đi tới đã móc quần người ta.
Còn cố ý móc lỗ rách to nhất trên quần jean nữa.
Khương Nghi bị móc quần jean: "......"
Cậu im lặng giây lát rồi hạ giọng bảo người trước mặt buông tay ra.
Lục Lê nghiêm mặt không chịu buông.
Một giây sau, điều khiến trợ lý càng sốc hơn xảy ra.
Hắn trơ mắt nhìn nam sinh tóc đen mặc áo len hồng trừng Tiểu Lục tổng, sau đó đánh mấy cái vào tay hắn.
Bốp bốp.
Trợ lý nghe mà sởn tóc gáy, nơm nớp lo sợ nhìn bàn tay Tiểu Lục tổng nóng tính bị đánh phát ra âm thanh vang dội.
Hắn vẫn còn nhớ Tiểu Lục tổng mà cáu lên thì ngay cả cha mình cũng mắng.
Mắng gì ấy nhỉ ——
Không nhớ lắm.
Dù sao cũng chẳng phải lời gì hay ho cả.
Nhưng Tiểu Lục tổng bị đánh mấy cái không hề nổi giận mà vẫn nghiêm mặt, kiên quyết móc lỗ rách quần jean của nam sinh tóc đen không chịu thả.
Sau đó bị nam sinh tóc đen nghiêm mặt giáo huấn mấy câu.
"Làm gì đó?"
"Buông tay ra——"
"Không buông thì lần sau khỏi tới đón cậu nữa."
Tiểu Lục tổng im lặng mấy giây, sau đó miễn cưỡng buông tay.
Trợ lý: "......"
Hắn dám thề đây là lần đầu tiên thấy Lục Lê ở công ty nóng máu lên ngay cả cha mình cũng mắng lại im lặng cam chịu như vậy.
Khương Nghi thấy Lục Lê buông tay ra thì thở phào một hơi, sau đó cúi đầu nhìn xem lỗ rách quần jean của mình có bị móc hỏng không.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?