🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: 3

Vừa dứt lời đã có một tên nhào tới. Trình Châu Hoàn kéo Hà Tân Dương ra phía sau lắc mình né tránh, đồng thời nhấc chân đạp. Gã đàn ông không kịp trốn bị ngã sấp xuống bàn trà, đau đớn làm cả khuôn mặt trở nên vặn vẹo.

"Còn ai muốn lên nữa không?" Trình Châu Hoàn rũ mắt, nhìn người trước mặt như nhìn một con kiến. Anh có khung xương của người phương Bắc, chiều cao 1m85 ở Sơn Thành vô cùng nổi bật.

Người phụ nữ vẫn đang chửi tục, ngăn đồng bọn định xông lên, cay nghiệt nói: "Anh em của mày chịu một đạp thì mày trả thay, vậy có phải anh em mày làm dơ quần áo của tao mày cũng bồi thường thay không?"

"Tất nhiên." Khóe miệng Trình Châu Hoàn gợi lên một nụ cười trào phúng, ánh mắt di chuyển nhìn đến góc áo dính rượu của cô ta, thản nhiên nói: "Quần áo này là hàng nhái Triêu Thiên Môn bán ngoài phố, không phải là hàng chính hãng, giá chỉ từ 150 đến 200 tệ. Phí giặt là miễn đi, tôi đưa cô 250 tệ, 50 tệ tiền thừa coi như tiền xăng dầu."

Nói xong đặt ba tờ tiền đến trước mặt người phụ nữ.

Sắc mặt cô ta lúc xanh lúc trắng, một lúc sau mới sợ hãi gào lên: "Mày nói láo."

"Nói láo?" Trình Châu Hoàn lấy di động ra, làm bộ định gọi điện: "Vừa vặn tôi cũng quen chủ cửa hàng kia, nếu không ngày mai chúng ta cầm quần áo này tới hỏi cô ấy xem sao?"

Người phụ nữ tức phát run cầm lấy tiền, hung tợn trừng Trình Châu Hoàn một cái mới xoay người bước đi.

Tên bị đánh gãy xương sườn ban nãy cũng chạy gọi với theo: "Chị! Tiền thuốc men của em còn chưa lấy, đợi em với!"

Đám người kia đi rồi những người hóng hớt xung quanh cũng tản ra, Hà Tân Dương ngồi xổm xuống muốn nhặt những mảnh thủy tinh dưới đất lên lại bị Trình Châu Hoàn giữ chặt tay. Quản lý thở dài vỗ vai trấn an cậu: "Không sao rồi không sao rồi, chút nữa tôi sẽ cho người dọn sạch, hôm nay Tiểu Hà về trước đi, ngày mai nhớ đi làm đúng giờ là được."

Hà Tân Dương cảm kích gật đầu, hốc mắt đỏ ửng.

Vốn tưởng rằng gặp chuyện lớn như vậy, đắc tội với khách như thế nhất định mình sẽ mất việc.

Trình Châu Hoàn cười với quản lý, ôn hòa nói: "Tôi đưa cậu ấy trở về."

Lúc lên xe Hà Tân Dương vẫn lo lắng, thậm chí còn quên thắt dây an toàn. Xe Trình Châu Hoàn vừa nhìn đã biết rất đắt, ngồi trong xe còn có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt. Cậu cúi đầu bất an nghịch hai ngón tay, thấp giọng nói: "Anh Trình, vừa rồi cảm ơn anh."

Trình Châu Hoàn nghiêng người qua thắt dây an toàn cho Hà Tân Dương, giọng nói mang theo ý cười: "Không gọi là Luffy tiên sinh nữa sao?"

Hai má Hà Tân Dương đỏ bừng, cúi đầu thấp hơn.

Trình Châu Hoàn không chọc cậu nữa, hỏi: "Nhà cậu ở đâu?"

"Ở chung cư gần nhà anh, thôn công nhân."

Thôn công nhân là một tiểu khu cũ kĩ đang chờ giải tỏa, giống như một đảo nhỏ đơn độc bị tầng tầng lớp lớp những toàn nhà văn phòng xa hoa vây quanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...