Chương 59: Lại mặt
Chương 59: Lại mặt
Editor: Anh Anh
Ngày thứ ba sau khi thành thân, công chúa và phò mã dắt tay nhau lại mặt. Biểu hiện tình cảm ngọt ngào nồng đậm này của bọn họ gần như bao phủ lên cả hoàng cung một màu hồng phấn.
"Nhìn dáng điệu cầm sắt hòa mình này của hai đứa, xem ra trẫm không cần phải men theo tập tục xưa hỏi con ta mấy vấn đề như 'Phò mã đối xử với con có tốt không' 'Hắn có bắt nạt con không'... nữa nhỉ?" Sau khi Hoàng đế bệ hạ "Miễn lễ bình thân" thì cười ha ha trêu ghẹo một câu.
"Quả thật như lời phụ hoàng, cái gì cũng không cần phải hỏi, phò mã đối xử với con rất tốt." Hạ Hầu Tuyên cười đắc ý, thoải mái đáp lại, chọc cho hoàng đế bệ hạ cười phá lên, luôn miệng nói "Vậy thì tốt, thật sự quá tốt".
Tề Tĩnh An ngoài mặt thì mỉm cười dịu dàng, bày ra dáng vẻ con rể tốt nghe hai cha con này nói chuyện, thực tế thì khóe miệng đang thầm giật giật: Rõ ràng chỉ có công chúa bắt nạt ta, nào đến phiên ta bắt nạt hắn?
Thụy phi đứng bên cạnh Hoàng đế đúng lúc có cùng suy nghĩ với Tề Tĩnh An, ba hiểu nhi tử của mình cỡ nào chứ, rõ ràng là một người không bao giờ chịu thiệt, hơn nữa còn ranh mãnh xảo quyệt, tiểu tử họ Tề này sao có thể đấu thắng được? Chắc chắn chỉ có nước bị ức hiếp, hơn nữa còn là bị ức hiếp một cách cam tâm tình nguyện.
Trong lòng Thụy phi xoay chuyển 1800 suy nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn vừa mỉm cười vui vẻ, vừa phụ họa với trượng phu bày tỏ sự hài lòng với cuộc sống hạnh phúc sau khi thành thân của "Nữ nhi", những lời cát tường lần lượt được thốt ra, giống như không cần phải suy nghĩ, gần như mỗi một câu đều âm thầm khen ngợi đôi mắt tinh tường biết nhìn châu ngọc của Hoàng đế, là một minh quân từ phụ, làm hoàng đế vui vẻ cười không thấy mắt đâu... Từ khi Hạ Hầu Tuyên nói cho Thụy phi biết Hoàng đế đang kiêng dè bà và Kỷ gia, Thụy phi bởi vì nắm quyền quản lý hậu cung mà dần dần trở nên kiêu ngạo lập tức tỉnh táo lại, kịp thời điều chỉnh tâm trạng, không đặt phần lớn sự chú ý vào công việc hậu cung nữa, mà lại về bên cạnh Hoàng đế làm một giải ngữ hoa* tri kỷ, rốt cuộc dần dần cũng kéo được trái tim hoàng đế về, không hổ là cao thủ cung đấu bảo đao không già.
*Giải ngữ hoa (解语花): Ám chỉ một người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, ân cần
Sau khi cười vui vẻ một hồi, Thụy phi lại cầm khăn tay chấm chấm lên mắt, nước mắt đầm đìa tỏ ý không muốn xa Hạ Hầu Tuyên sắp theo phò mã rời Kinh Thành, liên tục dặn dò Hạ Hầu Tuyên phải chú ý thân thể, hơn nữa còn lấy thân phận mẫu thân cầu xin Tề Tĩnh An nhất định phải đối xử tốt với con của bà, diễn nhân vật từ mẫu y như thật, đến cả hoàng đế bệ hạ cũng lộ vẻ xúc động, còn an ủi bà vài câu.
Đương nhiên Tề Tĩnh An gật đầu lia lịa, liên tục hứa rằng sẽ đối xử tốt với công chúa, tuyệt đối không để "Ái thê" của hắn chịu một chút uất ức nào, xin nhạc phụ nhạc mẫu hãy yên tâm.
Người một nhà hoà thuận vui vẻ hàn huyên một lát, Hoàng đế vung tay lên, ban thưởng cho đôi phu phu mới cưới, sau đó cho bọn họ rời đi cùng Thụy phi... Hạ Hầu Tuyên là con của Thụy phi, trong cung này cũng không có hoàng hậu, vậy nên việc tiếp đãi hắn và Tề Tĩnh An đương nhiên sẽ rơi vào đầu Thụy phi.
Bình luận