Chương 18: Phản kích
Chương 18: Phản kích
Editor: Anh Anh
Lại đợi một lúc lâu, mới thấy nhị hoàng tử Hạ Hầu Viên bề ngoài có vẻ nhếch nhác, đáy mắt lại ẩn chứa vui mừng đi ra khỏi Ngự Thư Phòng. Hạ Hầu Tuyên mỉm cười chào một tiếng "Nhị ca", Hạ Hầu Viên cũng gật đầu đáp một tiếng "Muội muội", âm thanh khàn khàn như tiếng chiêng gãy... Đổi lại, Hạ Hầu Tuyên nhướng mày mỉm cười, Hạ Hầu Viên nhún vai một cái, hai người nhìn nhau ngầm hiểu, sau đó tự nhiên mà lướt qua nhau.
Đầu tiên là Tề Tĩnh An, sau đó là Hạ Hầu Viên, hai vở kịch lớn liên tiếp xướng xong, cuối cùng cũng đến phiên Hạ Hầu Tuyên ra sân.
Sau khi vào Ngự Thư Phòng, Hạ Hầu Tuyên đang muốn hành lễ, Hoàng đế đã trực tiếp truyền hắn tới bên cạnh... Vẻ mặt thổn thức cảm khái, Hoàng đế từ ái sờ sờ đầu Hạ Hầu Tuyên, nói: "Đứa bé ngoan, những năm gần đây, Trịnh phi và A Viên đều nhờ có ngươi giúp đỡ chăm sóc. Aizzz, đều do trẫm sơ sót bọn họ, còn sơ sót lâu như vậy, khiến bọn họ phải chịu không ít uất ức, vậy mà họ vẫn chịu đựng, cũng không tới kể khổ với trẫm... Thật may là còn ngươi cố gắng hết sức chăm sóc bọn họ, ngươi làm rất tốt, rất tốt."
A Viên? Lòng Hạ Hầu Tuyên khẽ động... Phải biết, Hoàng đế vẫn luôn gọi đám nhi tử của ông theo số thứ tự, ví dụ như lão đại, lão tam, không đối xử đặc biệt với nhi tử nào cả... Mà lần này, Hạ Hầu Viên dựa vào hơn một canh giờ khóc lóc kể lể, đã đột ngột phá vỡ thói quen của hoàng đế, khiến Hoàng đế gọi một tiếng thân mật như vậy, đúng là không đơn giản.
Hơn nữa chi tiết này giải thích đầy đủ rằng, Hạ Hầu Viên không hoàn toàn diễn theo kịch bản Hạ Hầu Tuyên đưa ra... Nhưng nhìn phản ứng của hoàng đế, Hạ Hầu Viên chỉ tự động phát huy một phen, cũng không làm hỏng sắp xếp của Hạ Hầu Tuyên, vậy nên vấn đề nhỏ này cũng tạm thời bỏ qua.
Trong phút chốc, trong đầu Hạ Hầu Tuyên lóe lên rất nhiều suy nghĩ, nhưng hành động của hắn lại không có chút do dự nào. Theo động tác sờ đầu hắn của Hoàng đế, Hạ Hầu Tuyên thân mật kéo tay hoàng đế, mỉm cười trong trẻo: "Phụ hoàng là vua một nước, luôn luôn phải lo lắng cho hàng nghìn hàng vạn con dân, vì vậy ngài mới có chỗ sơ sót. Nhưng ngài vì ' đại gia' mà sơ sót ' tiểu gia ', điều đó nói rõ ngài mà một vị vua tốt anh minh! ' Sơ sót ' của vị vua tốt, bất kể đặt ở trên người ai, cũng không khiến lòng người nảy sinh oán giận, mà sẽ chỉ có ngập tràn kính trọng với ngài, vậy nên Trịnh phi nương nương và nhị ca mới vẫn có thể chịu đựng, không oán giận, không kể khổ, không lấy những phiền phức nho nhỏ của ' tiểu gia ' tới quấy rầy tấm lòng rộng lớn của phụ hoàng!"
Dùng giọng nói trong trẻo mà quấn quýt như trẻ con quấn cha mẹ nói ra những lời buồn nôn này, lấy da mặt dày của Hạ Hầu Tuyên, cũng thầm sinh ra chút cảm giác xấu hổ, nhưng Hoàng đế cũng lộ vẻ cảm động, hốc mắt hơi ửng hồng, đôi môi cũng có chút run run... Xem ra kịch bản máu chó cộng với những câu thoại tuyệt hảo thật sự là "Dầu cù là" dùng cực kỳ tốt.
Nhưng mà nói đi nói lại, trong lòng Hạ Hầu Tuyên cũng hiểu, "Dùng tốt" thật sự là Hạ Hầu Viên.
Trước đó Hạ Hầu Viên ôm bắp đùi hoàng đế khóc lóc kể lể hơn một canh giờ, thật sự khiến Hoàng đế bị chấn động mạnh. Trước ngày hôm nay, Hoàng đế đối với đứa con thứ hai không có bao nhiêu ấn tượng tốt, thứ nhất bởi vì Trịnh phi là người mà sau khi Bắc Địa Yến quốc bại trận tặng cho Đại Ngụy làm công chúa hòa thân, ông đã không thích đứa con trai này ngay từ huyết thống; thứ hai bởi vì xưa nay Hạ Hầu Viên trầm lặng ít nói, thậm chí còn mang theo chút cảm giác âm trầm, điều này sao có thể khiến Hoàng đế thích hắn, yêu thương hắn được?
Bình luận